Xem chế độ đầy đủ : Làm sao để cây cảnh phát triển?
Thân chào quí vị thành viên caycanhvietnam.com
Trong topic nầy,tôi xin không đề cập đến nghệ thuật,cách thức,kiểu dáng,sở trường,sở đoản......mà chỉ xin đề cập đến 1 vấn đề tưởng chừng như chơi mà theo tôi nghĩ lại là thiết thực.
Đó là làm thế nào để cây cảnh trở thành một nghề mà những người làm cây cảnh có thể sống được trong hoàn cảnh kinh tế hiện thời của người Việt Nam.
Rất mong những ý kiến thảo luận về vấn đề thực tế nầy.
Trân trọng cảm ơn.
123456789
Thích Đủ Thứ
20-04-2009, 02:37 PM
Khi bác Văn đặt ra vấn đề này, em nhớ câu của các cụ: Sinh ư nghệ, tử ư nghệ. Em thấy các cụ nhà ta chí lý lắm. Sống nghề nào, chết nghề đó. Em lại hiểu là muốn sống được bằng nghề, phải dám chết vì nghề.
Như bất kỳ một sản phẩm nào, để cho ngành cây cảnh phát triển được, trước tiên, nó phải trở thành hàng hóa, sau đó, nó phải có thị trường trao đổi rộng rãi với các phân khúc rõ ràng. Việc sản xuất phải được tiến hành đại trà, có tính chuyên môn hóa cao độ, có sự cạnh tranh trong từng khâu và từ đó mới có thể phát triển. Ngoài ra, để thúc đẩy sự phát triển và quảng bá ra bên ngoài, không thể thiếu được là chính sách quản lý của Nhà nước, sự phát triển của các Hiệp hội nghề và bản lĩnh, sự sáng tạo của mỗi chủ thể tham gia trong lĩnh vực này.
Trước hết, muốn phát triển, bản thân nó phải trở thành hàng hóa. Cây cảnh là 1 sản phẩm lai ghép giữa nông lâm nghiệp và nghệ thuật. Hiện tại, nhu cầu về loại sản phẩm này là rất lớn theo tốc độ đô thị hóa của đất nước nên nó đã và đang trở thành 1 loại hàng hóa và có thị trường khá lớn.
Nhu cầu cây cảnh nói chung hiện nay khá đa dạng, có phân khúc rõ ràng. Phân khúc đơn giản nhất là cây xanh bóng mát, thường trồng tạo cảnh quan ở quảng trường, đường phố, đường nội bộ ... với những cây to, có bóng mát, có hoa như Phượng, Bằng lăng, hoa Ban, điệp, muồng ... To hơn thì có xà cừ, sao, chò chỉ ... Một số nơi tạo cảnh quan với cây thuộc họ cau dừa như: cau vua, cau nữ hoàng, dừa, cọ ...
Một phân khúc khác của thị trường cây cảnh là cây đại cảnh. Cây đại cảnh thường là những cây to, có những ưu thế nhất định về hình dáng, kích thước, tên gọi ... được trồng tạo cảnh quan ở các không gian lớn như sân, vườn, tiền sảnh, công sở ... bao gồm các cây được ưa chuộng hiện nay như: Sung, đa, lộc vừng, thiên tuế, vạn tuế ... Tuy nhiên, phân khúc này đang bị phản đối mạnh mẽ vì đa số nguồn cung cấp cho phân khúc này là ... phá rừng
Một phân khúc có giá trị lớn, phổ biến và có giá trị nghệ thuật cao là cây cảnh nghệ thuật. Cây cảnh nghệ thuật được hiểu là những cây cảnh cỡ nhỏ dùng để trang trí và bản thân nó mang một thông điệp nào đó của chủ nhân hoặc người tạo tác. Cây cảnh được sử dụng chủ yếu trang trí sân, vườn gia đình, nội thất văn phòng, ban công, giếng trời ...
Để ngành cây cảnh phát triển được, quá trình sản xuất phải được chuyên môn hóa cao, đảm bảo tính cạnh tranh. Hiện nay, quá trình sản xuất cây cảnh được sản xuất đại trà, với các vùng nghề nổi tiếng. Miền Bắc có Văn Giang - Hưng Yên, Vũ Thư, Quỳnh Phụ - Thái Bình, Hải Hậu - Nam Định... miền Trung có Bình Định, Miền Nam có Gò Công ... là tiền đề rất tốt cho ngành cây cảnh phát triển.
Cái mà chúng ta đang thiếu chính là 1 chính sách phát triển, hiệu quả tương hỗ của các Hiệp hội ngành nghề và sự đột phá, sáng tạo của những người trong nghề. Nếu nhìn vào các nước lân cận, Trung Quốc, Đài Loan, Thái Lan đều có chính sách hỗ trợ xuất khẩu cây cảnh và cây phôi thông qua các hiệp định về kiểm dịch thực vật và sự hỗ trợ trong quảng bá hình ảnh, danh tiếng. Giá trị của ngành này đem lại thu nhập hàng trăm triệu USD cho các nước này. Vậy Việt Nam ta đã có gì để hỗ trợ?
Khi chính sách hỗ trợ của Nhà nước chưa kịp thời, chúng ta có thể trông chờ vào sự hỗ trợ của các hiệp hội nghề. Nước ta có trên 7000 xã và cấp tương đương, tôi dám chắc là có tới vài ngàn Hội sinh vật cảnh. Nhưng thực tế, các Hội này đã làm được gì cho các thành viên, ngoài vài buổi đi tham quan, giao lưu và vài buổi triển lãm "cây nhà lá vườn" mỗi năm???
Hiện nay, ngành cây cảnh của chúng ta phát triển chủ yếu trên tinh thần tự phát, dựa vào bản lĩnh và sức sáng tạo của cá nhân. Nếu ai đó dám nghĩ, dám làm thì ắt hẳn có những thành tích vượt trội như Huy "Mai Lĩnh", Dũng "Phủ"... Nhưng đó chỉ là những thành công mang tính cá nhân. Chưa có những buổi giới thiệu về đặc trưng văn hóa, nghệ thuật của cây cảnh Việt Nam, chưa có những hội chợ mang tính quốc tế thì làm sao cây cảnh Việt Nam vượt ra khỏi cái ao nhà "con hát, mẹ khen hay"??? Bao giờ thì cây phôi của Văn Giang, Hải Hậu, Thái Bình xuất khẩu được sang các nước? Bao giờ các tác phẩm được trưng bày ở Bảo tàng Thực vật ở Whasington có dòng chữ đề bên dưới: "Cay canh Viet Nam"???
Để tìm ra 1 người dám nghĩ, dám làm để quảng bá hình ảnh và thương hiệu "Cây cảnh Việt Nam" ra thế giới như kiểu Bonsai - Nhật Bản hay Penjing - Trung Quốc, tôi nghĩ là chưa. Hy vọng rằng Công ty CP Cây cảnh Việt Nam của chúng ta sẽ đóng vai trò tích cực trong vấn đề này.
Khi bác Văn đặt ra vấn đề này, em nhớ câu của các cụ: Sinh ư nghệ, tử ư nghệ. Em thấy các cụ nhà ta chí lý lắm. Sống nghề nào, chết nghề đó. Em lại hiểu là muốn sống được bằng nghề, phải dám chết vì nghề.
Như bất kỳ một sản phẩm nào, để cho ngành cây cảnh phát triển được, trước tiên, nó phải trở thành hàng hóa, sau đó, nó phải có thị trường trao đổi rộng rãi với các phân khúc rõ ràng. Việc sản xuất phải được tiến hành đại trà, có tính chuyên môn hóa cao độ, có sự cạnh tranh trong từng khâu và từ đó mới có thể phát triển. Ngoài ra, để thúc đẩy sự phát triển và quảng bá ra bên ngoài, không thể thiếu được là chính sách quản lý của Nhà nước, sự phát triển của các Hiệp hội nghề và bản lĩnh, sự sáng tạo của mỗi chủ thể tham gia trong lĩnh vực này.
Trước hết, muốn phát triển, bản thân nó phải trở thành hàng hóa. Cây cảnh là 1 sản phẩm lai ghép giữa nông lâm nghiệp và nghệ thuật. Hiện tại, nhu cầu về loại sản phẩm này là rất lớn theo tốc độ đô thị hóa của đất nước nên nó đã và đang trở thành 1 loại hàng hóa và có thị trường khá lớn.
Nhu cầu cây cảnh nói chung hiện nay khá đa dạng, có phân khúc rõ ràng. Phân khúc đơn giản nhất là cây xanh bóng mát, thường trồng tạo cảnh quan ở quảng trường, đường phố, đường nội bộ ... với những cây to, có bóng mát, có hoa như Phượng, Bằng lăng, hoa Ban, điệp, muồng ... To hơn thì có xà cừ, sao, chò chỉ ... Một số nơi tạo cảnh quan với cây thuộc họ cau dừa như: cau vua, cau nữ hoàng, dừa, cọ ...
Một phân khúc khác của thị trường cây cảnh là cây đại cảnh. Cây đại cảnh thường là những cây to, có những ưu thế nhất định về hình dáng, kích thước, tên gọi ... được trồng tạo cảnh quan ở các không gian lớn như sân, vườn, tiền sảnh, công sở ... bao gồm các cây được ưa chuộng hiện nay như: Sung, đa, lộc vừng, thiên tuế, vạn tuế ... Tuy nhiên, phân khúc này đang bị phản đối mạnh mẽ vì đa số nguồn cung cấp cho phân khúc này là ... phá rừng
Một phân khúc có giá trị lớn, phổ biến và có giá trị nghệ thuật cao là cây cảnh nghệ thuật. Cây cảnh nghệ thuật được hiểu là những cây cảnh cỡ nhỏ dùng để trang trí và bản thân nó mang một thông điệp nào đó của chủ nhân hoặc người tạo tác. Cây cảnh được sử dụng chủ yếu trang trí sân, vườn gia đình, nội thất văn phòng, ban công, giếng trời ...
Để ngành cây cảnh phát triển được, quá trình sản xuất phải được chuyên môn hóa cao, đảm bảo tính cạnh tranh. Hiện nay, quá trình sản xuất cây cảnh được sản xuất đại trà, với các vùng nghề nổi tiếng. Miền Bắc có Văn Giang - Hưng Yên, Vũ Thư, Quỳnh Phụ - Thái Bình, Hải Hậu - Nam Định... miền Trung có Bình Định, Miền Nam có Gò Công ... là tiền đề rất tốt cho ngành cây cảnh phát triển.
Cái mà chúng ta đang thiếu chính là 1 chính sách phát triển, hiệu quả tương hỗ của các Hiệp hội ngành nghề và sự đột phá, sáng tạo của những người trong nghề. Nếu nhìn vào các nước lân cận, Trung Quốc, Đài Loan, Thái Lan đều có chính sách hỗ trợ xuất khẩu cây cảnh và cây phôi thông qua các hiệp định về kiểm dịch thực vật và sự hỗ trợ trong quảng bá hình ảnh, danh tiếng. Giá trị của ngành này đem lại thu nhập hàng trăm triệu USD cho các nước này. Vậy Việt Nam ta đã có gì để hỗ trợ?
Khi chính sách hỗ trợ của Nhà nước chưa kịp thời, chúng ta có thể trông chờ vào sự hỗ trợ của các hiệp hội nghề. Nước ta có trên 7000 xã và cấp tương đương, tôi dám chắc là có tới vài ngàn Hội sinh vật cảnh. Nhưng thực tế, các Hội này đã làm được gì cho các thành viên, ngoài vài buổi đi tham quan, giao lưu và vài buổi triển lãm "cây nhà lá vườn" mỗi năm???
Hiện nay, ngành cây cảnh của chúng ta phát triển chủ yếu trên tinh thần tự phát, dựa vào bản lĩnh và sức sáng tạo của cá nhân. Nếu ai đó dám nghĩ, dám làm thì ắt hẳn có những thành tích vượt trội như Huy "Mai Lĩnh", Dũng "Phủ"... Nhưng đó chỉ là những thành công mang tính cá nhân. Chưa có những buổi giới thiệu về đặc trưng văn hóa, nghệ thuật của cây cảnh Việt Nam, chưa có những hội chợ mang tính quốc tế thì làm sao cây cảnh Việt Nam vượt ra khỏi cái ao nhà "con hát, mẹ khen hay"??? Bao giờ thì cây phôi của Văn Giang, Hải Hậu, Thái Bình xuất khẩu được sang các nước? Bao giờ các tác phẩm được trưng bày ở Bảo tàng Thực vật ở Whasington có dòng chữ đề bên dưới: "Cay canh Viet Nam"???
Để tìm ra 1 người dám nghĩ, dám làm để quảng bá hình ảnh và thương hiệu "Cây cảnh Việt Nam" ra thế giới như kiểu Bonsai - Nhật Bản hay Penjing - Trung Quốc, tôi nghĩ là chưa. Hy vọng rằng Công ty CP Cây cảnh Việt Nam của chúng ta sẽ đóng vai trò tích cực trong vấn đề này.
Một bài phân tích,đánh giá:nguyên nhân - thực trạng - rất hay, mang tầm vĩ mô,bạn Thích Đủ Thứ quả nhiên am hiểu cơ chế. Rất tiếc là chưa có giải pháp cụ thể .
Có thể nói,theo những gì tôi biết,hiện tại Vn ta chưa có một tổ chức thực sự hiệu quả nào để thúc đẩy ngành nghề mang tính nghệ thuật nầy.Có chăng cũng chỉ là manh mún,nhỏ lẻ,tự sinh,tự diệt.
Mời các bác tiếp tục đề ra giải pháp.
Ở chổ các Bác chắc đô thị hết rồi nên việc kiếm lợi nhuận từ cây cảnh và những việc khác không thể so sánh được. Riêng ở Đồng Tháp mình thấy họ có hiệp hội và làng hoa đàng hoàng. Họ cũng có tổ chức tiếp thị chào hàng nước ngoài và cũng có đi tham quan học hỏi cũng như nhập các giống kiểng mới về nhân giống. Tuy các mô hình trên chưa được phổ biến rộng và toàn khắp, nhưng bấy nhiêu cũng đủ nói lên rằng phong trào trồng hoa kiểng nói chung và bonsai nói riêng đang từng bước phát triển.
Một vấn đề nữa đa phần các nghệ nhân của nước mình là nông dân chân lắm tay bùn ( những người có kiến thức chuyên sâu thường chọn việc khác chứ không tham gia việc này) nên việc lĩnh hội cũng như phát huy nghề nghiệp còn khá chậm.
Và còn một điểm mà ai cũng biết đó là " có tiền nhiều mới có ăn chơi" Cuộc sống người dân mới khá lên vài năm gần đây, nên việc chơi hoa , chơi kiểng cũng mới manh nha hình thành, nên thực tế ngành hoa kiểng không thể bằng các nước là điều hiển nhiên.
Ở chổ các Bác chắc đô thị hết rồi nên việc kiếm lợi nhuận từ cây cảnh và những việc khác không thể so sánh được. Riêng ở Đồng Tháp mình thấy họ có hiệp hội và làng hoa đàng hoàng. Họ cũng có tổ chức tiếp thị chào hàng nước ngoài và cũng có đi tham quan học hỏi cũng như nhập các giống kiểng mới về nhân giống. Tuy các mô hình trên chưa được phổ biến rộng và toàn khắp, nhưng bấy nhiêu cũng đủ nói lên rằng phong trào trồng hoa kiểng nói chung và bonsai nói riêng đang từng bước phát triển.
Một vấn đề nữa đa phần các nghệ nhân của nước mình là nông dân chân lắm tay bùn ( những người có kiến thức chuyên sâu thường chọn việc khác chứ không tham gia việc này) nên việc lĩnh hội cũng như phát huy nghề nghiệp còn khá chậm.
Và còn một điểm mà ai cũng biết đó là " có tiền nhiều mới có ăn chơi" Cuộc sống người dân mới khá lên vài năm gần đây, nên việc chơi hoa , chơi kiểng cũng mới manh nha hình thành, nên thực tế ngành hoa kiểng không thể bằng các nước là điều hiển nhiên.
Cái Văn đề cập ở đây là giải pháp nào cho nghề trồng hoa, cây cảnh. Bác ko thấy đó sao,tết năm rồi,hoa tươi, tắc cảnh ế ẩm ở cả 3 miền đất nước.
Người làm hoa cảnh kêu trời.
Thích Đủ Thứ
21-04-2009, 03:31 PM
Keke, hôm qua em mới "phá đề". Hôm nay em "thừa đề", dành phần kết cho các bác. Bác Xuanalap xem nếu hữu ích cho Công ty Cổ phần của bác thì em xin đóng góp vào lấy chút cổ phần, chỉ mong được là cổ đông rồi, đi các nơi được vào ngắm cây ở các Chi nhánh, vào nhà các cổ đông khác xin chén cơm thôi.
Giải pháp để phát triển ngành cây cảnh Việt Nam.
Ngành cây cảnh Việt Nam đã và đang phát triển mang tính tự phát như là một nhu cầu tất yếu của xã hội. Lẽ dĩ nhiên, do cây cảnh là loại hàng hóa khá đặc biệt, không thiết yếu nên nó phụ thuộc rất nhiều vào điều kiện kinh tế xã hội. Khi thất nghiệp, người ta vẫn phải ăn, nên khi đó người ta có thể đổi 1 cây cảnh đơn giản chỉ lấy 1 ổ bánh mì. Đó chính là nguyên nhân tại sao, năm vừa rồi hoa và cây cảnh thông thường ế ẩm. Kinh tế sa sút ảnh hưởng ngay đến thị trường cây cảnh.
Để phát triển thị trường cây cảnh, theo tôi, phải có 3 giải pháp sau:
+ Có sự ra tay của nhà nước với các chính sách quy hoạch, kiểm dịch, quảng bá
+ Vai trò nòng cốt của các hiệp hội ngành nghề
+ Sự mạnh dạn đầu tư tiền bạc, công sức của các cá nhân, doanh nghiệp kinh doanh ngành cây cảnh.
1. Sự tham gia của nhà nước.
Để phát triển bất kỳ 1 loại hình sản phẩm, dịch vụ nào, không thể thiếu sự tham gia của nhà nước. Nhà nước có thể tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp. Trực tiếp có thể có chính sách khuyến khích phù hợp như: tổ chức nghiên cứu quy hoạch vùng trồng cây, có những ưu đãi về thuế, tổ chức quảng bá, giới thiệu hình ảnh thông qua triển lãm, hội thảo ... Gián tiếp có thể thông qua việc ký kết các hiệp định kiểm dịch động thực vật để có thể đưa cây cảnh xuất khẩu đi các nước, hỗ trợ giới thiệu các đoàn tham quan của các hiệp hội nghề nghiệm đi giao lưu, quảng bá hình ảnh ...
Nhìn vào sự phát triển của bonsai, penjing của các nước Nhật Bản, Trung Quốc, Đài Loan và gần đây là Thái Lan, có thể thấy rõ sự hỗ trợ của Nhà nước đối với ngành này. Từ sự khuyến khích đầu tư, quảng bá, giới thiệu hình ảnh đến các hỗ trợ về kiểm dịch, thủ tục hải quan... Từ những sự hỗ trợ này, sản phẩm của họ đã được xuất khẩu sang rất nhiều nước với giá trị kinh tế không nhỏ. Chúng ta hoàn toàn có thể làm tương tự với ưu thế vượt trội của chúng ta là có khí hậu cận chí tuyến, miền bắc có 4 mùa như xứ ôn đới, miền Nam có khí hậu nhiệt đới gió mùa. Từ lợi thế này, chúng ta có thể có rất nhiều sản phẩm khác nhau, đáp ứng nhu cầu đa dạng của nhiều loại khách hàng.
Thực tế, ở Việt Nam, đòi hỏi sự tham gia của Nhà nước dù trực tiếp hay gián tiếp đều hết sức khó khăn. Từ xưa đến nay, người nông dân luôn phải tự tìm lối đi cho mình. Công tác dự báo, quy hoạch cùng các chính sách hỗ trợ của Nhà nước luôn bị động, vá víu, thiếu tính định hướng, đón đầu. Do đó, muốn có được sự hỗ trợ từ Nhà nước, trước hết ngành này phải chứng tỏ hiệu quả kinh tế - xã hội thiết thực, từ đó, có những kiến nghị, đề xuất phù hợp và sẽ được Nhà nước hỗ trợ (Con có khóc mẹ mới cho bú, nếu không tự nhiên vạch ... ra để khoe à :D)
2. Vai trò nòng cốt của các hiệp hội ngành nghề.
Cây cảnh nói chung và cây cảnh nghệ thuật nói riêng là sản phẩm pha trộn giữa sản phẩm nông nghiệp, vật tư nguyên liệu xây dựng, trang trí và sản phẩm nghệ thuật. Do có nguồn gốc phức tạp như vậy nên để phát triển đúng hướng và được thừa nhận rộng rãi, nó phải đáp ứng các quy chuẩn nghiêm ngặt. Bên cạnh sự hỗ trợ về mặt kỹ thuật của Nhà nước, đòi hỏi cây cảnh phải được công khai về các tiêu chuẩn sinh học, tính nghệ thuật, tính triết lý, tính thẩm mỹ của sản phẩm. Từ đó, đòi hỏi những tiêu chí này phải được thống nhất, được thừa nhận rộng rãi và không ai khác, hiệp hội nghề nghiệp được đề cập đến như là một thể chế hoạt động phi lợi nhuận có thể đáp ứng yêu cầu này.
Vai trò của các hiệp hội ngành nghề được nhấn mạnh với các hoạt động:
+ Giao lưu, học hỏi kinh nghiệm;
+ Đưa ra các quy chuẩn cho sản phẩm, xây dựng thương hiệu, quảng bá thương hiệu, giới thiệu sản phẩm;
+ Phân công chuyên môn hóa quá trình sản xuất;
+ Tổ chức kênh phân phối, làm thị trường
Hiện nay, các tổ chức hiệp hội ngành nghề cây cảnh mới chỉ dừng lại ở các hoạt động chủ yếu là giao lưu, học hỏi kinh nghiệm và giới thiệu sản phẩm. Tuy nhiên, việc giao lưu và học hỏi kinh nghiệm thì mới được nửa chừng vì ít người truyền thụ bí quyết. Hoạt động quảng bá, giới thiệu sản phẩm cũng chỉ mới dừng lại ở giới thiệu sản phẩm mà tính quảng bá còn thấp. Muốn phát huy hiệu quả của các hiệp hội, cần có sự thay đổi từ tư duy của các hội viên với việc chia sẻ kinh nghiệm và đặc biệt là bí quyết. Người chưa có kinh nghiệm sẽ nhanh chóng học được, không mất thời gian, công sức, chi phí để mầy mò tìm tòi; người có kinh nghiệm, bí quyết có dịp kiểm chứng, bổ túc các kinh nghiệm của mình thông qua thắc mắc và các vấn đề phát sinh của người học hỏi kinh nghiệm đưa ra.
Để xây dựng thương hiệu, các thành viên của hiệp hội phải dẹp bỏ cái tôi các nhân để hướng đến 1 quy chuẩn chung được thừa nhận, xây dựng thương hiệu chung. Một đặc thù hiện nay là các nghệ nhân chơi cây cảnh rất chịu khó xây dựng thương hiệu cá nhân, nhưng ít ai đầu tư xây dựng thương hiệu chung. Chúng ta không ít thương hiệu nổi tiếng: đào Nhật Tân, quất Quảng Bá, hoa Ngọc Hà, cảnh Gò Công, hồng Đà Lạt ... nhưng hiện nay, các thương hiệu này đang dần bị mai một do không được đầu tư đúng mức và bị ảnh hưởng của quá trình đô thị hóa. Hiện tại, mới nổi có các thương hiệu cây cảnh như: Cây cảnh Văn Giang, Thái Bình, Nam Định ... Những thương hiệu này tự phát, chưa có kế hoạch xây dựng, và quảng bá thương hiệu một cách nhất quán, khoa học.
Chấp nhận phân công lao động trong cây cảnh, là một việc đương nhiên. Tự thân quá trình phát triển của thị trường cây cảnh đã dẫn đến sự phân công này với những vùng cây giống, cây con, cây phôi, hoàn thiện và chăm sóc thường xuyên. Một lần nữa, tính manh mún, tự phát lại thể hiện với sự trồi sụt theo những cơn sốt: sốt cây lộc vừng, cây đa, cây sanh dáng làng ... rồi sau này còn không biết đến lượt những cây gì nữa. Một sự phân công lao động tương đối khoa học sẽ giúp cho thị trường cây cảnh ổn định, phát triển vững chắc hơn.
Chấp nhận các chi phí trung gian để quảng bá thương hiệu, giới thiệu sản phẩm, tổ chức kênh phân phối là một vấn đề của cây cảnh Việt Nam nói riêng cũng như toàn bộ nền kinh tế Việt Nam nói chung. Thói quen tự cấp, tự túc, tinh thần độc lập tự chủ cao độ đã ăn vào máu của người Việt Nam. Nhưng cái sự "làm tất, ăn cả" ấy không thể giúp Việt Nam phát triển trong bối cảnh nền kinh tế thế giới chịu tác động của quá trình toàn cầu hóa. Rõ ràng làm thị trường (marketing) và tổ chức các kênh phân phối chưa bao giờ là 1 thế mạnh của người Việt kể từ khi nền kinh tế chuyển sang vận hành theo cơ chế thị trường. Muốn phát triển được, phải chấp nhận luật của sân chơi toàn cầu hóa là phân công lao động.
3. Sự mạnh dạn của những người trong cuộc.
Trên hết, muốn phát triển phải tự thân vận động. Ngạn ngữ có câu: Hãy tự cứu mình trước khi trời cứu. Muốn ngành cây cảnh phát triển, các cá nhân, tổ chức đã và đang tham gia phải chủ động, tâm huyết với nghề. Sống với nghề, dám chết vì nghề. Chữ chết ở đây có thể hiểu theo nhiều nghĩa:
+ Chết về kinh tế: có thể phá sản, thất nghiệp, hy sinh mọi thứ để giữ nghề;
+ Chết về danh tiếng: dẹp danh tiếng cá nhân qua 1 bên để xây dựng thương hiệu tập thể;
Khi có đủ tâm huyết với nghề, có thể huy động mọi nguồn lực, hy sinh thời gian, sức lực, của cải, tiền bạc để theo đuổi nghề, mới có thể có những cây tâm huyết, gan ruột. Dám hy sinh lợi ích cá nhân để xây dựng thương hiệu tập thể là việc làm cao cả, theo triết lý "Hại 1 người, cứu muôn người".
Các doanh nghiệp, cá nhân kinh doanh cây cảnh phải tìm được tiếng nói chung trong các hiệp hội nghề nghiệp, hướng đến những mục tiêu có lợi chung cho tất cả những người tham gia. Tích cực xây dựng và quảng bá thương hiệu chung, nghiêm túc thực hiện các cam kết, các quy ước trong hệ thống phân công lao động và các hợp đồng phân phối, tiêu thụ sản phẩm. Khi đó, ngành cây cảnh sẽ có đóng góp quan trọng về kinh tế - xã hội, từ đó, tiếng nói của các hiệp hội sẽ được tôn trọng, Nhà nước sẽ quan tâm và có sự hỗ trợ thích đáng để ngành cây cảnh ngày càng phát triển hơn.
thanhmaidinh
21-04-2009, 04:17 PM
Bài viết rất hay, cảm ơn bạn.
nguyenvanvan
21-04-2009, 04:47 PM
Tôi thấy bài viết rất hay.Đúng là "cái tôi " trong chúng ta còn quá lớn chỉ chịu khó xây dựng thương hiệu cho riêng mình mà chưa nghĩ tới xây dựng ngôi nhà chung .Tôi rất thích ý tưởng thành lập công ty của Bác Xuân Lập, nó tạo lên sự liên kết các vùng miền tạo lợi thế sức mạnh bổ trợ cho nhau,vì mỗi vùng có thế mạnh riêng qua đó có sự trao đổi ,học hỏi,rút kinh nghiệm, giúp nhau cùng tiến bộ,cùng phát triển đi lên về mọi phương diện.Tôi xin làm 1 cổ đông./.
candattrinh
21-04-2009, 06:07 PM
Theo như thông tin em nghe được trong HCM có một bác đã thành công trong việc trồng bonsai từ cây con chủ yếu là sam núi xuất sang Đài Loan , giá thành 1 cây khoảng 500 usd . Với giá đó em nghỉ bonsai cũng là một trong những cây trồng mang lại kinh tế tương đôi khá .
Nhưng qui mô hiện tại chỉ dừng lại ở qui mô gia đình và đầu ra không ổn định . Nêu như các cơ quan chức năng quan tâm hơn đến nghành nghề hoa kiểng (bonsai) xuất khẩu thì đây cũng là một "mô hình" đáng để nhìn nhận lại hiệu quả của cây bonsai VN .
Trong thời gian trước đây câu Du khi nhập khẩu vào VN ta giá thành rất cao nhưng khi đó nó cũng được nhiều anh em đón nhận với niềm say mê bất tận , nhưng trong thời gian gần đây em thấy khu Thành Thái bán rất nhiều cây Du giá gần như cây nguyên liệu , thiết nghĩ cây bonsai cũng nằm trong qui luật cung cầu và sưu hướng hay sự ưa chuộng của giới mộ điệu .
Do mới chơi bonsai trong những ngày gần đây nên thông tin chỉ hạn hẹp trong suy nghĩ tự phát , có gì sai xót anh em lượng thứ .
Nếu như có điều kiện em cũng sẽ trồng một công đất sam núi nguyên liệu để cung cấp cho các anh em chơi bonsai tất nhiên trong đó có cả em nửa .
Keke, hôm qua em mới "phá đề". Hôm nay em "thừa đề", dành phần kết cho các bác. Bác Xuanalap xem nếu hữu ích cho Công ty Cổ phần của bác thì em xin đóng góp vào lấy chút cổ phần, chỉ mong được là cổ đông rồi, đi các nơi được vào ngắm cây ở các Chi nhánh, vào nhà các cổ đông khác xin chén cơm thôi.
Giải pháp để phát triển ngành cây cảnh Việt Nam.
Ngành cây cảnh Việt Nam đã và đang phát triển mang tính tự phát như là một nhu cầu tất yếu của xã hội. Lẽ dĩ nhiên, do cây cảnh là loại hàng hóa khá đặc biệt, không thiết yếu nên nó phụ thuộc rất nhiều vào điều kiện kinh tế xã hội. Khi thất nghiệp, người ta vẫn phải ăn, nên khi đó người ta có thể đổi 1 cây cảnh đơn giản chỉ lấy 1 ổ bánh mì. Đó chính là nguyên nhân tại sao, năm vừa rồi hoa và cây cảnh thông thường ế ẩm. Kinh tế sa sút ảnh hưởng ngay đến thị trường cây cảnh.
Để phát triển thị trường cây cảnh, theo tôi, phải có 3 giải pháp sau:
+ Có sự ra tay của nhà nước với các chính sách quy hoạch, kiểm dịch, quảng bá
+ Vai trò nòng cốt của các hiệp hội ngành nghề
+ Sự mạnh dạn đầu tư tiền bạc, công sức của các cá nhân, doanh nghiệp kinh doanh ngành cây cảnh.
1. Sự tham gia của nhà nước.
Để phát triển bất kỳ 1 loại hình sản phẩm, dịch vụ nào, không thể thiếu sự tham gia của nhà nước. Nhà nước có thể tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp. Trực tiếp có thể có chính sách khuyến khích phù hợp như: tổ chức nghiên cứu quy hoạch vùng trồng cây, có những ưu đãi về thuế, tổ chức quảng bá, giới thiệu hình ảnh thông qua triển lãm, hội thảo ... Gián tiếp có thể thông qua việc ký kết các hiệp định kiểm dịch động thực vật để có thể đưa cây cảnh xuất khẩu đi các nước, hỗ trợ giới thiệu các đoàn tham quan của các hiệp hội nghề nghiệm đi giao lưu, quảng bá hình ảnh ...
Nhìn vào sự phát triển của bonsai, penjing của các nước Nhật Bản, Trung Quốc, Đài Loan và gần đây là Thái Lan, có thể thấy rõ sự hỗ trợ của Nhà nước đối với ngành này. Từ sự khuyến khích đầu tư, quảng bá, giới thiệu hình ảnh đến các hỗ trợ về kiểm dịch, thủ tục hải quan... Từ những sự hỗ trợ này, sản phẩm của họ đã được xuất khẩu sang rất nhiều nước với giá trị kinh tế không nhỏ. Chúng ta hoàn toàn có thể làm tương tự với ưu thế vượt trội của chúng ta là có khí hậu cận chí tuyến, miền bắc có 4 mùa như xứ ôn đới, miền Nam có khí hậu nhiệt đới gió mùa. Từ lợi thế này, chúng ta có thể có rất nhiều sản phẩm khác nhau, đáp ứng nhu cầu đa dạng của nhiều loại khách hàng.
Thực tế, ở Việt Nam, đòi hỏi sự tham gia của Nhà nước dù trực tiếp hay gián tiếp đều hết sức khó khăn. Từ xưa đến nay, người nông dân luôn phải tự tìm lối đi cho mình. Công tác dự báo, quy hoạch cùng các chính sách hỗ trợ của Nhà nước luôn bị động, vá víu, thiếu tính định hướng, đón đầu. Do đó, muốn có được sự hỗ trợ từ Nhà nước, trước hết ngành này phải chứng tỏ hiệu quả kinh tế - xã hội thiết thực, từ đó, có những kiến nghị, đề xuất phù hợp và sẽ được Nhà nước hỗ trợ (Con có khóc mẹ mới cho bú, nếu không tự nhiên vạch ... ra để khoe à :D)
2. Vai trò nòng cốt của các hiệp hội ngành nghề.
Cây cảnh nói chung và cây cảnh nghệ thuật nói riêng là sản phẩm pha trộn giữa sản phẩm nông nghiệp, vật tư nguyên liệu xây dựng, trang trí và sản phẩm nghệ thuật. Do có nguồn gốc phức tạp như vậy nên để phát triển đúng hướng và được thừa nhận rộng rãi, nó phải đáp ứng các quy chuẩn nghiêm ngặt. Bên cạnh sự hỗ trợ về mặt kỹ thuật của Nhà nước, đòi hỏi cây cảnh phải được công khai về các tiêu chuẩn sinh học, tính nghệ thuật, tính triết lý, tính thẩm mỹ của sản phẩm. Từ đó, đòi hỏi những tiêu chí này phải được thống nhất, được thừa nhận rộng rãi và không ai khác, hiệp hội nghề nghiệp được đề cập đến như là một thể chế hoạt động phi lợi nhuận có thể đáp ứng yêu cầu này.
Vai trò của các hiệp hội ngành nghề được nhấn mạnh với các hoạt động:
+ Giao lưu, học hỏi kinh nghiệm;
+ Đưa ra các quy chuẩn cho sản phẩm, xây dựng thương hiệu, quảng bá thương hiệu, giới thiệu sản phẩm;
+ Phân công chuyên môn hóa quá trình sản xuất;
+ Tổ chức kênh phân phối, làm thị trường
Hiện nay, các tổ chức hiệp hội ngành nghề cây cảnh mới chỉ dừng lại ở các hoạt động chủ yếu là giao lưu, học hỏi kinh nghiệm và giới thiệu sản phẩm. Tuy nhiên, việc giao lưu và học hỏi kinh nghiệm thì mới được nửa chừng vì ít người truyền thụ bí quyết. Hoạt động quảng bá, giới thiệu sản phẩm cũng chỉ mới dừng lại ở giới thiệu sản phẩm mà tính quảng bá còn thấp. Muốn phát huy hiệu quả của các hiệp hội, cần có sự thay đổi từ tư duy của các hội viên với việc chia sẻ kinh nghiệm và đặc biệt là bí quyết. Người chưa có kinh nghiệm sẽ nhanh chóng học được, không mất thời gian, công sức, chi phí để mầy mò tìm tòi; người có kinh nghiệm, bí quyết có dịp kiểm chứng, bổ túc các kinh nghiệm của mình thông qua thắc mắc và các vấn đề phát sinh của người học hỏi kinh nghiệm đưa ra.
Để xây dựng thương hiệu, các thành viên của hiệp hội phải dẹp bỏ cái tôi các nhân để hướng đến 1 quy chuẩn chung được thừa nhận, xây dựng thương hiệu chung. Một đặc thù hiện nay là các nghệ nhân chơi cây cảnh rất chịu khó xây dựng thương hiệu cá nhân, nhưng ít ai đầu tư xây dựng thương hiệu chung. Chúng ta không ít thương hiệu nổi tiếng: đào Nhật Tân, quất Quảng Bá, hoa Ngọc Hà, cảnh Gò Công, hồng Đà Lạt ... nhưng hiện nay, các thương hiệu này đang dần bị mai một do không được đầu tư đúng mức và bị ảnh hưởng của quá trình đô thị hóa. Hiện tại, mới nổi có các thương hiệu cây cảnh như: Cây cảnh Văn Giang, Thái Bình, Nam Định ... Những thương hiệu này tự phát, chưa có kế hoạch xây dựng, và quảng bá thương hiệu một cách nhất quán, khoa học.
Chấp nhận phân công lao động trong cây cảnh, là một việc đương nhiên. Tự thân quá trình phát triển của thị trường cây cảnh đã dẫn đến sự phân công này với những vùng cây giống, cây con, cây phôi, hoàn thiện và chăm sóc thường xuyên. Một lần nữa, tính manh mún, tự phát lại thể hiện với sự trồi sụt theo những cơn sốt: sốt cây lộc vừng, cây đa, cây sanh dáng làng ... rồi sau này còn không biết đến lượt những cây gì nữa. Một sự phân công lao động tương đối khoa học sẽ giúp cho thị trường cây cảnh ổn định, phát triển vững chắc hơn.
Chấp nhận các chi phí trung gian để quảng bá thương hiệu, giới thiệu sản phẩm, tổ chức kênh phân phối là một vấn đề của cây cảnh Việt Nam nói riêng cũng như toàn bộ nền kinh tế Việt Nam nói chung. Thói quen tự cấp, tự túc, tinh thần độc lập tự chủ cao độ đã ăn vào máu của người Việt Nam. Nhưng cái sự "làm tất, ăn cả" ấy không thể giúp Việt Nam phát triển trong bối cảnh nền kinh tế thế giới chịu tác động của quá trình toàn cầu hóa. Rõ ràng làm thị trường (marketing) và tổ chức các kênh phân phối chưa bao giờ là 1 thế mạnh của người Việt kể từ khi nền kinh tế chuyển sang vận hành theo cơ chế thị trường. Muốn phát triển được, phải chấp nhận luật của sân chơi toàn cầu hóa là phân công lao động.
3. Sự mạnh dạn của những người trong cuộc.
Trên hết, muốn phát triển phải tự thân vận động. Ngạn ngữ có câu: Hãy tự cứu mình trước khi trời cứu. Muốn ngành cây cảnh phát triển, các cá nhân, tổ chức đã và đang tham gia phải chủ động, tâm huyết với nghề. Sống với nghề, dám chết vì nghề. Chữ chết ở đây có thể hiểu theo nhiều nghĩa:
+ Chết về kinh tế: có thể phá sản, thất nghiệp, hy sinh mọi thứ để giữ nghề;
+ Chết về danh tiếng: dẹp danh tiếng cá nhân qua 1 bên để xây dựng thương hiệu tập thể;
Khi có đủ tâm huyết với nghề, có thể huy động mọi nguồn lực, hy sinh thời gian, sức lực, của cải, tiền bạc để theo đuổi nghề, mới có thể có những cây tâm huyết, gan ruột. Dám hy sinh lợi ích cá nhân để xây dựng thương hiệu tập thể là việc làm cao cả, theo triết lý "Hại 1 người, cứu muôn người".
Các doanh nghiệp, cá nhân kinh doanh cây cảnh phải tìm được tiếng nói chung trong các hiệp hội nghề nghiệp, hướng đến những mục tiêu có lợi chung cho tất cả những người tham gia. Tích cực xây dựng và quảng bá thương hiệu chung, nghiêm túc thực hiện các cam kết, các quy ước trong hệ thống phân công lao động và các hợp đồng phân phối, tiêu thụ sản phẩm. Khi đó, ngành cây cảnh sẽ có đóng góp quan trọng về kinh tế - xã hội, từ đó, tiếng nói của các hiệp hội sẽ được tôn trọng, Nhà nước sẽ quan tâm và có sự hỗ trợ thích đáng để ngành cây cảnh ngày càng phát triển hơn.
Văn đã không nhầm khi đánh giá bạn Thích Đủ Thứ là một nhà hoạch định chiến lược mang tầm vĩ mô.
Bài viết trước bạn đã đưa ra thực trạng,nguyên nhân.Đến bài nầy đã đưa ra một giải pháp có tính toàn diện cao.
Rất cám ơn bạn đã có những phân tích tuyệt vời.
Về phương diện vĩ mô,có lẽ không bàn cãi gì nữa khi mà đã có một bài viết như vậy,nhưng về phương diện vi mô,cái "tôi" của từng cá thể của cộng đồng cây cảnh Việt Nam chắc chắn sẽ vẫn còn những ý kiến trái chiều,mong các bạn hãy bàn luận tiếp.
TB: theo những gì tôi nhận thấy,phần lớn những người hiện đang sở hữu những vườn kiểng mang tính thương mại vẫn có ý định đánh lẻ,không có ý định hợp tác ,hỗ trợ để cùng phát triển vì những lí do như:
Có sẵn nguồn vốn lớn.
Quan hệ rộng.
Muốn chiếm giữ khả năng độc quyền.
Nhưng họ lại không quan tâm đến chuẩn của cây(nếu có).Bằng chứng là họ chỉ quan tâm đến giá cả và nhu cầu thị trường.Trong khi đó thị trường thì chưa có một chuẩn nào khả dụng,nhất quán.
Nếu như có một chuẩn nào đó được số đông chấp nhận thì có lẽ họ sẽ phải thay đổi quan điểm.
T Đ T không biết làm nghề gì nhưng với nhãn quan chiến lược sắc sảo vậy không làm công tác quản lý thì phí quá. Phải chăng mà VN có hiệp hội cây cảnh mang tính định hướng thì sẽ vote 1 phiếu hội trưởng cho T Đ T:D:D:D
NaTuan
22-04-2009, 12:06 AM
T Đ T không biết làm nghề gì nhưng với nhãn quan chiến lược sắc sảo vậy không làm công tác quản lý thì phí quá. Phải chăng mà VN có hiệp hội cây cảnh mang tính định hướng thì sẽ vote 1 phiếu hội trưởng cho T Đ T:D:D:D
T Đ T làm trong lĩnh vực kinh tài mf vì thế nên có những bài viết khá sắc sảo là đúng rồi .
NaTuan
22-04-2009, 12:16 AM
Có một thực tế là những sản phẩm hoa cây cảnh của chúng ta đơn điệu hơn các nước khác . Và đội ngũ làm thương mại họ cũng bỏ quên và không nghĩ đến việc bán sản phẩm này ra nước ngoài . Và việc đầu tư để nghiên cứu cây và con giống không có . Vì vậy việc suất khẩu được hoa cây cảnh ra nước ngoài nghe xa vời quá . Thực tế những nước xuất khẩu được nhiều sản phẩm hoa cây cảnh , họ có những công ty với nguồn vốn tương đối lớn và quy mô hoạt đông của họ rất bài bản và khoa học .
dieuhb
22-04-2009, 07:18 AM
Văn đã không nhầm khi đánh giá bạn Thích Đủ Thứ là một nhà hoạch định chiến lược mang tầm vĩ mô.
Bài viết trước bạn đã đưa ra thực trạng,nguyên nhân.Đến bài nầy đã đưa ra một giải pháp có tính toàn diện cao.
Rất cám ơn bạn đã có những phân tích tuyệt vời.
Về phương diện vĩ mô,có lẽ không bàn cãi gì nữa khi mà đã có một bài viết như vậy,nhưng về phương diện vi mô,cái "tôi" của từng cá thể của cộng đồng cây cảnh Việt Nam chắc chắn sẽ vẫn còn những ý kiến trái chiều,mong các bạn hãy bàn luận tiếp.
TB: theo những gì tôi nhận thấy,phần lớn những người hiện đang sở hữu những vườn kiểng mang tính thương mại vẫn có ý định đánh lẻ,không có ý định hợp tác ,hỗ trợ để cùng phát triển vì những lí do như:
Có sẵn nguồn vốn lớn.
Quan hệ rộng.
Muốn chiếm giữ khả năng độc quyền.
Nhưng họ lại không quan tâm đến chuẩn của cây(nếu có).Bằng chứng là họ chỉ quan tâm đến giá cả và nhu cầu thị trường.Trong khi đó thị trường thì chưa có một chuẩn nào khả dụng,nhất quán.
Nếu như có một chuẩn nào đó được số đông chấp nhận thì có lẽ họ sẽ phải thay đổi quan điểm.
Bác Văn nhìn nhận cũng chính xác thật. Chắc bác cũng đi nhiều nơi lắm nên biết nhiều.
Bác Văn nhìn nhận cũng chính xác thật. Chắc bác cũng đi nhiều nơi lắm nên biết nhiều.
Văn đánh giá sự việc qua thực trạng,chẳng qua là hay quan tâm đến thời sự,chứ cũng không có điều kiện đi nhiều đâu bác.
binhthanh
22-04-2009, 09:19 AM
Để làm cây cảnh là một nghề, trước tiên phải đặt nó trong quan hệ cung cầu thị trường. ở đâu có nhu cầu ở đó có sản phẩm dịch vụ để đáp ứng nhu cầu đó. Vậy nhu cầu thực sự về cây cảnh như thế nào. Khi xác định được nhu cầu mới đưa ra được sản phẩm để đáp ứng nhu cầu đó.
Trong kinh tế học, Cầu là sự cần thiết của một người về một hàng hóa hay dịch vụ nào đó. Và lượng cầu là lượng một mặt hàng mà một người có nhu cầu khi có đủ ngân sách để mua tại một thời điểm nhất định với một mức giá cả xác định trong tương quan với mức giá cả xác định của hàng hóa khác(hàng hóa thay thế hoặc bổ sung)và lượng cung hàng hóa là do lượng cầu quyết định. Như vậy:
- Lượng cầu phụ thuôc vào giá cả thị trường của chính nó.
- Thu nhập của mỗi cá nhân
- Giá cả của các mặt hàng khác ( hàng thay thế hoặc bổ sung)
Để biết được điều đó một trong những phương pháp thường được áp dụng là tiến hành điều tra nghiên cứu thị trường( gồm nghiên cứu thị trường sơ cấp và thị trường thứ cấp). Theo BT đơn giản nhất là web site của chúng ta nên có một chuyên mục riêng để tiến hành việc tìm hiểu xem có mấy loại cầu, bao nhiêu người thực sự có nhu cầu, thu nhập của họ bao nhiêu, khả năng sẵn sàng chi trả cho vấn đề này như thế nào. Một bảng hỏi liệt kê chi tiết thông tin hỏi sẽ là cần thiết.
Từ đó mới tiến hành phân khúc thị trường, xác định thị trường mục tiêu, xây dựng mạng lưới tiêu thụ, kênh phân phối, chính sách sản phẩm, chính sách giá. Ở đây, đề cập đến yếu tố giá, chúng ta nên từng bước xây dựng được 01 khung giá chung cho mỗi loại sản phẩm ( mỗi sản phẩm cùng loại sẽ được giao động trong khung giá chung này), nói chung giá cả phải hết sức minh bạch để người mua có thể so sánh và tìm hiểu để lựa chọn ra quyết định mua. Mình nghĩ đây là vấn đề khó khi mức giá trên thị trường hiện nay không tuân theo bất cứ quy luật nào. Ý của BT là thị trường cây cảnh xét trong môi trường cạnh tranh tự do không độc quyền, manh mún với định hướng phát triển lâu dài.
Xét trong nền kinh tế toàn cầu hóa như hiện nay, thì cầu còn được hiểu theo nghĩa rộng hơn lĩnh vực kinh doanh mở rộng sang thị trường thế giới, nơi mà mức sống của người dân cao. Đây là một thị trường lớn, đầy tiềm năng mà chúng ta cần quan tâm và chắc chắn đây đã và đang là hướng đi của nhiều nước trên thế giới. Cái này là nó nằm trong chiến lược.
Cầu về cây cảnh có thể được chia làm 2 loại:
+ Nhu cầu hưởng thụ cái đẹp.
+ Nhu cầu sáng tạo nên cái đẹp.
Và những nhu cầu này là nhu cầu đặc biệt không bao giờ hết, khi tiêu dùng sản phẩm nó không mất đi thậm chí còn gia tăng nhu cầu. Cũng như hàng hóa sức lao động vậy, khi tiêu dùng nó, nó không mất đi mà còn sáng tạo nên một giá trị mới, đó là giá trị thặng dư mà nhà Tư bản chiếm không ( hơi lạc đề)
Trước tiên phải có một số doanh nghiệp đi tiên phong trong lĩnh vực này. Khi chúng ta hoạt động bước đầu hiệu quả, chúng ta sẽ từng bước hoạt động ổn dịnh và vững chắc hơn dựa trên chiến lược, hợp lý, tận dụng được nhiều nguồn lao động và cây nguyên liệu giá rẻ như ở Viẹt nam. Việc nâng cao chất lượng cây nguyên liệu đầu vào cũng thực sự là vấn đề quan trọng hiện nay. Đây là vấn đề của các cấp cơ sở, chính quyền, hôi sinh vật cảnh địa phương. Xác định cơ cấu cây cảnh trong nông nghiệp của địa phương bao nhiêu, trồng loại cây gì để có năng suất chất lượng cao đáp ứng được nhu cầu thị trường, điều này sẽ từng bước dẫn đến chuyên môn hóa giữa các vùng, hạ giá thành cây nguyên liệu nhưng phải gắn liền với chất lượng. Phải phổ cập kiến thức kỹ thuật mới về cây cảnh, tuyên truyền, tổ chức các phong trào, hội thi, triển lãm.v.v... Tất cả các vấn đề này là các yếu tố kích cầu, quảng bá và làm gia tăng nhu cầu về sản phẩm.
Nói chung thị trường cây cành là thị trường tiềm năng. Tuy nhiên, hiện nay nó đang phát triển thiếu định hướng, nhỏ lẻ, manh mún và mang tính phong trào.
ashui
22-04-2009, 02:03 PM
Thân chào quí vị thành viên caycanhvietnam.com
Trong topic nầy,tôi xin không đề cập đến nghệ thuật,cách thức,kiểu dáng,sở trường,sở đoản......mà chỉ xin đề cập đến 1 vấn đề tưởng chừng như chơi mà theo tôi nghĩ lại là thiết thực.
Đó là làm thế nào để cây cảnh trở thành một nghề mà những người làm cây cảnh có thể sống được trong hoàn cảnh kinh tế hiện thời của người Việt Nam.
Rất mong những ý kiến thảo luận về vấn đề thực tế nầy.
Trân trọng cảm ơn.
123456789
Chào các bác
Ẻm cũng muốn trao đổi một chút với các bác về vấn đề: Thị trường của cây cảnh, hoa cảnh là ở đâu?
Nói thực với các bác, nhiều người ngoài Bắc làm cây theo trào lưu, họ thường lập vườn, làm cây, chắm sóc rồi mới phát triển thị trường (những người làm thực thụ), còn những người môi giới thì kô tính. Sau một thời gian làm vài năm, họ tận dụng những quan hệ có sẵn, kèm theo chất lượng cây, quá trình mua bán giao lưu thành ra có tiếng và có tầm ảnh hưởng trong giới thợ cây và dần dần trong giới chơi cây. Đó là phần lớn tình cảnh những người làm cây cảnh nghệ thuật mục đích kinh doanh phía Bắc.
Nói như vậy không phải họ làm sai, kô bám vào thị trường mà do đặc thù trong ngành cây này, thời gian từ khi bắt đầu đến khi có sản phẩm tạm đem giao dịch được cũng mất vài năm (từ phôi trọc), thêm nữa, giai đoạn đầu lại thường hầu hết khó cho nhiều người, nó khó nhiều thứ, chủ yếu là do đánh giá cây sai và mua sai do chưa có nhiều kinh nghiệm thị trường và kinh nghiệm về cây, thêm nữa, uy tín và tiếng chưa tạo lập được. Nhưng nghiệp làm cây nó thế, kiểu gì cũng mất giai đoạn đầu: thời gian và tiền bạc. Ai nhanh thì mất ít, ai chậm thì mất nhiều mà ai chậm nữa thì kô thành công trong nghề này.
Cho nên, việc làm cây nó có đặc thù khác nhiều so với các ngành nghề khác do thời gian sản xuất chậm, cần nhiều thời gian, và nhiều khi cây bán được lại kô phải do phát triển thị trường mà là do quan hệ. Nhất là mảng cây cảnh nghệ thuật. Cho nên, ko phải đơn giản cứ có cây, làm cây là phát triển thương mại được mà nó còn một yếu tố nữa là quan hệ và tầm ảnh hưởng, tiếng trong làng cây. Nếu phát triển dạng cây bình dân, phục vụ đại trà thì lại theo một hướng khác, nên kết hợp với một số người nông dân sản xuất trực tiếp và chỉ phát triển thương mại thôi, các hình thức thì có thể quảng cáo rỗng rãi, phòng trưng bày... miễn nhiều người biết là được vì nó phục vụ đại trà, giá bình dân và nhiều người sẵn sàng mua. Nhưng nếu phát triển theo hướng kd cây cảnh nghệ thuật, giá của nó hầu hết cao với khả năng chi trả của phần lớn người trong xã hội, mà chỉ số ít đối tượng trong xã hội có khả năng mua và sở hữu, do vậy việc kd theo hướng này chắc chắn vẫn phải lặp lại những cách mà các nhà vườn hiện tại làm.
Vài lời mong các bác bình luận thêm
mot_rung_cay
22-04-2009, 08:00 PM
Sự phát triểnn ở đây, theo chủ đàn là sự phát triển nghề cây cảnh, mà nói đến nghề là sản xuất hàng hóa, thì nó phải gắn với thị trường, nói đến thị trường thì phải theo quy luật cung cầu, quy luật kinh tế, quy luật giá trị và cả quy luật tâm lý bầy đàn (đua nhau mua một san phẩm nào đó cho dù dở hơi), phải có các chiến lược, sách lược phát triển nghề ở các tầm ngắn hạn, trung hạn và dài hạn, phải có cơ chế, chính sách khuyến khích phát triển, nếu tốt hơn thì có chính sách ưu đãi cho người sản xuất như: cho vay vốn lãi suất thấp, miễn tiền thuê đất, miễn thuế xuất nhập khẩu, hỗ trợ môi giới thương mại, tham gia hội chợ quốc tế, quảng cáo, quảng bá trưng bày sản phẩm trên thị trường quốc tế ... nhìn chung phải có định hướng như việc phát triển cây cà phê, cây cao su... để đến lúc sản lượng xuất khẩu đứng thứ nhì thứ ba trên thế giới! kekeke.
Phải có các đối tượng trung gian giữa người sản xuất và ngưòi tiêu dùng, đó là các doanh nghiệp thương mại, chuyên làm công việc thu mua, xuất khẩu, bán sản phẩm đến người tiêu dùng khắp quả đất. yêu cầu lực lượng này phải hùng hậu, hiểu biết, giỏi thuyết phục người mua hiểu được giá trị của cây, tức là phải hiểu biết đa dạng cả văn hóa xã hội lẫn khoa học kỹ thuật, triết học trừu tượng lẫn tư tưởng dân dã ...
Phải có sự liên kết 4 nhà: đó là nhà quản lý, nhà nông, nhà buôn và cuối cùng là nhà khoa học, phải có ca ta lô giới thiệu về cách chăm sóc, tưới bón, trừ sâu đối với từng loại cây, ở từng khu vực khí hậu khác nhau theo một quy trình khoa học để đảm bảo người sản xuất, người buôn bán, người mua ở khắp quả đất đều hiều phải làm gì với cái cây trước mặt mình đây để cho nó sống khỏe, đẹp, bền và yên tâm khi rút ví đếm tiền.
Người làm cây (nhà sản xuất) phải biết hướng đối tượng người mua để định hướng việc sản xuất, nắm bắt nhu cầu phù hợp với từng thời điểm và dự đoán sự phát triển trong tương lai, muốn vậy phải biết liên kết nhau lại trong một hiệp hội, hiệp hội đó phải có các cơ quan nghiên cứu thị trường để đề ra định hướng nêu trên, đảm bảo cứ có cây là có người mua, khủng hoảng kinh tế thì cũng cứ mua (có thể lúc đó là trồng lúa cảnh, chơi cũng được mà đói thì chén luôn, kekeke:D)
xuanalap
22-04-2009, 08:20 PM
Để tìm ra 1 người dám nghĩ, dám làm để quảng bá hình ảnh và thương hiệu "Cây cảnh Việt Nam" ra thế giới như kiểu Bonsai - Nhật Bản hay Penjing - Trung Quốc, tôi nghĩ là chưa. Hy vọng rằng Công ty CP Cây cảnh Việt Nam của chúng ta sẽ đóng vai trò tích cực trong vấn đề này.
Bác Xuanalap xem nếu hữu ích cho Công ty Cổ phần của bác thì em xin đóng góp vào lấy chút cổ phần, chỉ mong được là cổ đông rồi, đi các nơi được vào ngắm cây ở các Chi nhánh, vào nhà các cổ đông khác xin chén cơm thôi.
Tôi rất thích ý tưởng thành lập công ty của Bác Xuân Lập, nó tạo lên sự liên kết các vùng miền tạo lợi thế sức mạnh bổ trợ cho nhau,vì mỗi vùng có thế mạnh riêng qua đó có sự trao đổi ,học hỏi,rút kinh nghiệm, giúp nhau cùng tiến bộ,cùng phát triển đi lên về mọi phương diện.Tôi xin làm 1 cổ đông./.
Một gợi ý hay, một lời động viên khích lệ rất kịp thời của bạn Thích-Đủ-Thứ và bạn Vân. Cám ơn các bạn rất nhiều và mong nhận được sự hợp tác!
Đây là tên đầy đủ của công ty chúng ta:
Công ty Cổ phần Cây cảnh Việt Nam
Tên tiếng Anh: vietnam bonsai corporation
culanluasg
22-04-2009, 08:26 PM
Mình chưa đọc hết bài của các bạn nhưng theo mình ,chúng ta có thể hãy làm bước đầu tiên và đơn giản nhất có thể làm ,ví dụ làm trang web caycanhvietnam.com ,có song ngữ và ngôn ngữ thứ hai là tiếng Anh ,hãy để cho các bạn nước ngaòi hiểu về chúng ta trước đã
- theo mình được biết,caycanhvietnam ,hiện nay là trang web cây cảnh và bonsai lớn nhất Việt Nam.làm được điều đó ,coi như chúng ta co 1bước khởi đầu giới thiệu ra thế giới về trang web chúng ta nói riêng và bonsai câycảnh Niệt Nam nói chung
Sự phát triểnn ở đây, theo chủ đàn là sự phát triển nghề cây cảnh, mà nói đến nghề là sản xuất hàng hóa, thì nó phải gắn với thị trường, nói đến thị trường thì phải theo quy luật cung cầu, quy luật kinh tế, quy luật giá trị và cả quy luật tâm lý bầy đàn (đua nhau mua một san phẩm nào đó cho dù dở hơi), phải có các chiến lược, sách lược phát triển nghề ở các tầm ngắn hạn, trung hạn và dài hạn, phải có cơ chế, chính sách khuyến khích phát triển, nếu tốt hơn thì có chính sách ưu đãi cho người sản xuất như: cho vay vốn lãi suất thấp, miễn tiền thuê đất, miễn thuế xuất nhập khẩu, hỗ trợ môi giới thương mại, tham gia hội chợ quốc tế, quảng cáo, quảng bá trưng bày sản phẩm trên thị trường quốc tế ... nhìn chung phải có định hướng như việc phát triển cây cà phê, cây cao su... để đến lúc sản lượng xuất khẩu đứng thứ nhì thứ ba trên thế giới! kekeke.
Phải có các đối tượng trung gian giữa người sản xuất và ngưòi tiêu dùng, đó là các doanh nghiệp thương mại, chuyên làm công việc thu mua, xuất khẩu, bán sản phẩm đến người tiêu dùng khắp quả đất. yêu cầu lực lượng này phải hùng hậu, hiểu biết, giỏi thuyết phục người mua hiểu được giá trị của cây, tức là phải hiểu biết đa dạng cả văn hóa xã hội lẫn khoa học kỹ thuật, triết học trừu tượng lẫn tư tưởng dân dã ...
Phải có sự liên kết 4 nhà: đó là nhà quản lý, nhà nông, nhà buôn và cuối cùng là nhà khoa học, phải có ca ta lô giới thiệu về cách chăm sóc, tưới bón, trừ sâu đối với từng loại cây, ở từng khu vực khí hậu khác nhau theo một quy trình khoa học để đảm bảo người sản xuất, người buôn bán, người mua ở khắp quả đất đều hiều phải làm gì với cái cây trước mặt mình đây để cho nó sống khỏe, đẹp, bền và yên tâm khi rút ví đếm tiền.
Người làm cây (nhà sản xuất) phải biết hướng đối tượng người mua để định hướng việc sản xuất, nắm bắt nhu cầu phù hợp với từng thời điểm và dự đoán sự phát triển trong tương lai, muốn vậy phải biết liên kết nhau lại trong một hiệp hội, hiệp hội đó phải có các cơ quan nghiên cứu thị trường để đề ra định hướng nêu trên, đảm bảo cứ có cây là có người mua, khủng hoảng kinh tế thì cũng cứ mua (có thể lúc đó là trồng lúa cảnh, chơi cũng được mà đói thì chén luôn, kekeke:D)
Bài viết ngắn gọn nhưng súc tích,đôi chút hài hước nhưng rất hay.
Tuy nhiên vấn đề hơi khó ở chỗ tôi bôi đỏ,để có một cơ chế như thế.....biết đến bao giờ!
Phải chăng,bế tắc của CCVN có sự góp mặt của cơ chế?
ngoaihanhtinha
22-04-2009, 08:58 PM
Ông Mot Rung Cay viết hay đấy nhỉ. Hình như ông là một nhà Quản lý thì phải vì kiến thức sâu rộng được diễn tả súc tích chỉ mấy vần.:D
xuanalap
22-04-2009, 09:21 PM
Mình vẽ thử logo này cho CT. CP CCVN, các bạn xem có được không nha:
http://upload.caycanhvietnam.com/files/udg35pzbi99mmqbsu181.jpg
mot_rung_cay
23-04-2009, 08:39 AM
Đây là tên đầy đủ của công ty chúng ta:
Công ty Cổ phần Cây cảnh Việt Nam
Tên tiếng Anh: vietnam bonsai corporation
theo tôi trong tên tiếng anh công ty của bạn không nên dùng chữ bonsai, bởi lẽ:
Thứ nhất, Bonsai là từ gốc của Nhật, họ có cái hay là từ tiếng nhật, để nguyên phiên âm chứ không dịch ra tiếng anh mà cả thế giới đều hiểu, điều đó thể hiện cố gắng lớn của nghệ nhân Nhật, ta cần học tập;
Thứ hai, ta là VN mà lấy tên có chữ Bonsai sẽ làm người nước ngoài hiểu chệch đi là ta làm cây theo phong cách Nhật, mà khi đó thì thà họ sang Nhật mà mua cho nó đúng tổ con chuồn chuồn (cái anh học theo làm gì mà đòi bằng thầy);
Thứ ba, ta có từ của ta để thể hiện bản sắc của ta: caythe hoặc caycanh, theo tôi chung nhât nên dùng caycanh, VietNam caycanh joint-stock companny viết tắt là VINCAC JSC
Tôi chúc các bạn có một ngày làm rạng danh ngành cây cảnh Việt Nam, để caycanh có tên trong từ điển bách khoa thế giới như từ bonsai
NaTuan
23-04-2009, 01:44 PM
theo tôi trong tên tiếng anh công ty của bạn không nên dùng chữ bonsai, bởi lẽ:
Thứ nhất, Bonsai là từ gốc của Nhật, họ có cái hay là từ tiếng nhật, để nguyên phiên âm chứ không dịch ra tiếng anh mà cả thế giới đều hiểu, điều đó thể hiện cố gắng lớn của nghệ nhân Nhật, ta cần học tập;
Thứ hai, ta là VN mà lấy tên có chữ Bonsai sẽ làm người nước ngoài hiểu chệch đi là ta làm cây theo phong cách Nhật, mà khi đó thì thà họ sang Nhật mà mua cho nó đúng tổ con chuồn chuồn (cái anh học theo làm gì mà đòi bằng thầy);
Thứ ba, ta có từ của ta để thể hiện bản sắc của ta: caythe hoặc caycanh, theo tôi chung nhât nên dùng caycanh, VietNam caycanh joint-stock companny viết tắt là VINCAC JSC
Tôi chúc các bạn có một ngày làm rạng danh ngành cây cảnh Việt Nam, để caycanh có tên trong từ điển bách khoa thế giới như từ bonsai
Motrungcay đưa ra ý kiến hay đấy anh Lập . Và cái logo anh cũng thiết kế lại sao cho nó thể hiện súc tích được tông thể nghàng cây cảnh thì ok hơn . Trong nghành cây cảnh không chỉ có mỗi cây mà còn nhiều thứ khác anh ạ .
Chuc anh có một cty lớn mạnh .
Thích Đủ Thứ
24-04-2009, 10:28 AM
Về tên Công ty, em không biết có vi phạm bản quyền của Website hay không, nhưng nếu được, em đề nghị lấy tên tiếng Việt là Cty CP Cây cảnh Việt Nam, Tên Tiếng Anh là Caycanhvietnam J.S.C.
Về các vấn đề làm sao để phát triển, em đang tập hợp dưới dạng 1 tiểu luận, phát triển bài viết của em ở trên. Nếu được khoảng trước 30/4 em post lên anh em cùng đánh giá.
Về tên Công ty, em không biết có vi phạm bản quyền của Website hay không, nhưng nếu được, em đề nghị lấy tên tiếng Việt là Cty CP Cây cảnh Việt Nam, Tên Tiếng Anh là Caycanhvietnam J.S.C.
Về các vấn đề làm sao để phát triển, em đang tập hợp dưới dạng 1 tiểu luận, phát triển bài viết của em ở trên. Nếu được khoảng trước 30/4 em post lên anh em cùng đánh giá.
Hy vọng sẽ đc xem những phân tích,nhận định của bác Thích nhà ta.Cố lên bác nhé,mọi người đang chờ đó.
ashui
26-04-2009, 02:12 AM
Về tên Công ty, em không biết có vi phạm bản quyền của Website hay không, nhưng nếu được, em đề nghị lấy tên tiếng Việt là Cty CP Cây cảnh Việt Nam, Tên Tiếng Anh là Caycanhvietnam J.S.C.
Về các vấn đề làm sao để phát triển, em đang tập hợp dưới dạng 1 tiểu luận, phát triển bài viết của em ở trên. Nếu được khoảng trước 30/4 em post lên anh em cùng đánh giá.
Em nghĩ một cách đơn giản thế này đã, trước khi vươn ra quốc tế, các bác cứ tạm vươn ra miền là được rồi, miền Bắc chấp nhận cây miền Nam và ngược lại. Thế đã là thành công rồi. Hiện nay, nhiều khi cây tỉnh này mang sang tỉnh khác còn bị tẩy chay đấy các bác ạ. Mong khi bác TDT viết kế hoạch, bác chú ý điểm này thì sẽ hòan chỉnh hơn. Mong bản dự thảo của bác
nguyenloan
26-04-2009, 03:00 AM
nguyenloan hoàn toàn đồng ý với ý kiến các bác thiết nghĩ muốn nghề chơi cây trỏ thành một nghề mà mọi người có thể sống được thì trước hết mỗi chúng ta phải vượt qua chính mính biết tiếp thu cái mới gìn giữ và phat huy những truyền thồng tốt đẹp ví dụ trong diễn đàn ai cũng có tinh thần như bac Invinh thì diễn đàn sẽ thật sôi nổi hơn và đơn giản hơn là Ban điều hành làm sao cho mọi ngườì dẽ dàng đăng nhập vào diễn đàn thì sẽ thu hút được nhiều người tham gia vào diễn đàn hơn bởi vì còn nhiều người muốn tham gia nhưng do trình độ vi tính chưa được phổ cập sâu rộng lên ngại nhất là đối với người lớn tuổi ( biết rằng BQT rất vất vả mong các bác cố gắn hơn nữa). Bên cạnh đó nếu muốn nghề cây cảnh phát triển được như các bác đã nói ngay tại cơ sở phải làm tốt sự phối hợp giữa các ban ngành đoàn thể để có caí nhìn khác hơn về nghề nàychứ không chỉ của riêng hội sinh vật cảnh ,ngoài ra để hội sinh vật cảnh dổi mới nội dung sinh hoạt cho phong phú đa dạng chứ không đơn thuần là đến chỉ để thông báo thu hội phí sâu đó góp tiền liên hoan như một số nơi hiện nay thì mỗi chúng ta phải vượt qua cái tôi để thật sự đóng góp nghững ý kiến để hội thật sự là nơi giao lưu học hỏi là vườn ưom những tài năng cho ngành sinh vật cảnh của nước ta.
có mây lời tâm sự của một người yêu cây mong các bác đừng cười bà này nhiều chuyện nhé:D:D:confused::confused:
Em nghĩ một cách đơn giản thế này đã, trước khi vươn ra quốc tế, các bác cứ tạm vươn ra miền là được rồi, miền Bắc chấp nhận cây miền Nam và ngược lại. Thế đã là thành công rồi. Hiện nay, nhiều khi cây tỉnh này mang sang tỉnh khác còn bị tẩy chay đấy các bác ạ. Mong khi bác TDT viết kế hoạch, bác chú ý điểm này thì sẽ hòan chỉnh hơn. Mong bản dự thảo của bác
Bác Ashui ạ,tôi cho rằng sự phân chia vùng miền theo gu chơi là chuyện bình thường,đây là vấn đề mà nhiều người làm cây chuyên nghiệp phải nghĩ đến. Bởi theo qui luật thị trường và định hướng cho kế hoạch,dĩ nhiên người làm ra sản phẩm phải hoàn toàn tự quyết,cung cấp cái gì,cho ai....Nói tóm lại là làm ra cái mà thị trường cần,chứ làm ra cái ta có mà thị trường không cần coi như tự sát.
Vấn đề là để có một thị trường lành mạnh,tôi cho rằng cần có một qui chuẩn về kiểu dáng và giá cả hợp lý.
Ban điều hành làm sao cho mọi ngườì dẽ dàng đăng nhập vào diễn đàn thì sẽ thu hút được nhiều người tham gia vào diễn đàn hơn bởi vì còn nhiều người muốn tham gia nhưng do trình độ vi tính chưa được phổ cập sâu rộng lên ngại nhất là đối với người lớn tuổi ( biết rằng BQT rất vất vả mong các bác cố gắn hơn nữa).
Bác nguyenloan ạ.BQT đã rất cố gắng ,đặc biệt là cá nhân Mr.Dũng,Admin diễn đàn đã miệt mài làm việc và phục vụ anh em kể cả hướng dẫn trực tiếp qua điện thoại.Nhưng mà điều cốt yếu tối thiểu là các bác ấy phải biết chút chút về tin học căn bản bác ạ.
ashui
28-04-2009, 12:13 AM
Bác Ashui ạ,tôi cho rằng sự phân chia vùng miền theo gu chơi là chuyện bình thường,đây là vấn đề mà nhiều người làm cây chuyên nghiệp phải nghĩ đến. Bởi theo qui luật thị trường và định hướng cho kế hoạch,dĩ nhiên người làm ra sản phẩm phải hoàn toàn tự quyết,cung cấp cái gì,cho ai....Nói tóm lại là làm ra cái mà thị trường cần,chứ làm ra cái ta có mà thị trường không cần coi như tự sát.
Vấn đề là để có một thị trường lành mạnh,tôi cho rằng cần có một qui chuẩn về kiểu dáng và giá cả hợp lý.
Dạ đúng, nhưng đặc thù về cây là thứ hàng hóa làm lâu, kô phải một vài ngày, một vài tháng. Đơn vị tính ít nhất cũng vài năm, cho nên việc định hướng là cần thiết. Khi làm, ai định hướng tốt và đủ kiên nhẫn cả về tài chính lẫn kỹ thuật, kinh nghiệm thì sẽ thành công thôi. Có điều, trả giá cho nó sẽ nhiều đấy các bác ạ
Dạ đúng, nhưng đặc thù về cây là thứ hàng hóa làm lâu, kô phải một vài ngày, một vài tháng. Đơn vị tính ít nhất cũng vài năm, cho nên việc định hướng là cần thiết. Khi làm, ai định hướng tốt và đủ kiên nhẫn cả về tài chính lẫn kỹ thuật, kinh nghiệm thì sẽ thành công thôi. Có điều, trả giá cho nó sẽ nhiều đấy các bác ạ
Tất nhiên rồi,con đường đi đến thành công đều phải có cái giá của nó.
Chúng ta đang bàn luận về tính thương mại trong SVC.Xin mời các bác tiếp tục.
To Thích Đủ Thứ: bác đã chuẩn bị cho ra bài tham luận chưa?Mọi người đang chờ đó.
Thích Đủ Thứ
29-04-2009, 07:56 AM
Keke, xin lỗi các bác, đang kẹt quá. Tự nhiên bị 1 cái đề án rơi vào đầu, chắc phải sau dịp nghỉ lễ rồi :(
Dường như những vấn đề mang tính dài hạn ít có người quan tâm thì phải.
Phải chăng đây là xu hướng của thời đại"Sống cho hôm nay,ngày mai tính sau"?
thanhmaidinh
05-05-2009, 09:09 AM
Dường như những vấn đề mang tính dài hạn ít có người quan tâm thì phải.
Phải chăng đây là xu hướng của thời đại"Sống cho hôm nay,ngày mai tính sau"?
Quan tâm thì mình nghĩ nhiều người quan tâm, nhưng đây là vấn đề không nhỏ nên không phải ai cũng am hiểu, và có thể hoạch định cho CCVN phát triển; tôi cũng đang đón đọc "đề án" của Thích Đủ Thứ đây; mong rằng CTy CP CCVN hoạt động hiệu quả làm cầu nối cho CCVN phát triển.
xuanalap
05-05-2009, 10:23 AM
mong rằng CTy CP CCVN hoạt động hiệu quả làm cầu nối cho CCVN phát triển.
Hi hi... việc quan tâm trước hết có lẽ phải là "cắt bớt cầu" bắc vào... rừng! Sẽ có một triển lãm cây cảnh loai trung (cỡ 2 người khiêng) và nhỏ ( một người bưng) nhằm nuôi dưỡng thị hiếu chơi cây cho gần gũi hơn với phong cách chơi cây chung của quôc tế hiện nay!
ashui
05-05-2009, 10:32 AM
Hi hi... việc quan tâm trước hết có lẽ phải là "cắt bớt cầu" bắc vào... rừng! Sẽ có một triển lãm cây cảnh loai trung (cỡ 2 người khiêng) và nhỏ ( một người bưng) nhằm nuôi dưỡng thị hiếu chơi cây cho gần gũi hơn với phong cách chơi cây chung của quôc tế hiện nay!
Em thì thấy diễn đàn chúng ta lớn mạnh và ngày một nhiều, hy vọng vài năm nữa, anh em tổ chức được một cuộc triển lãm theo phong cách riêng của DDCCVN và theo những gì mà các bác bàn tính xem thê nào. Nếu được 2000 thành viên tham gia phân bổ cây 3 vùng Bắc, Trung, Nam thì có thể sẽ tạo lên được một trào lưu mới chăng.
Tôi nghĩ nên tổ chức 3 cuộc triển lãm ở 3 miền vừa giới thiệu vừa bán cây loại 2 người kkiêng trở xuống do D Đ mình tổ chức với giá cả hợp lý để cho nhiều người với điều kiện kinh tế khác nhau có thể chơi được từ đó sẽ có thêm nhiều người yêu CC hơn và phong trào tự nhiên có chiều rộng và chiều sâu. Hiện nay CC cứ phải to và nặng mới là cây giá trị lớn tôi thấy điều này chưa chắc đúng , muốn thay đổi phonh cách thẩm mỹ này thì D Đ phải đi tiên phong thôi. chơi cây cảnh mà phải dùng cẩu vài chục tấn để cẩu cây thấy kỳ quá , nhưng chưa có cuộc triển lãm nào(ở miền bắc) cho người xem thấy được những cây nhỏ nhưng là cây nghệ thuật giá trị cao. Những kỳ cuộc này nên làm thường xuyên, và hy vọng nó không giống như mấy triển lãm vừa rồi đẩy cây cảnh lên tới trời xanh luôn. Mong những nhà quản lý quan tâm đến mấy ý kiến nhỏ này để phong trào C C nhân rộng và số người yêu và chơi C C ngày càng đông
vohungdung
05-05-2009, 01:09 PM
Chào các Anh!
Câu hỏi làm sao để cây cảnh phát triển? rất thiết thực, rất hay trước thực trạng hiện nay. Em hoàn toàn ủng hộ Anh " thích đủ thứ " hoàn thành đề án chiến lược phát triển cây cảnh VN.
Đây sẽ là câu trả lời chính đáng nhất mà chúng ta đa chờ đợi.
Em thuộc tầng lớp hậu bối, nhưng niềm đam mê cây cảnh rất mảnh liệt, mức độ không biết như thế nào nhưng mà gia đình em bảo thằng nầy "khùng" ở nhà xung xướng không chịu, tối ngày cây, đi làm về tối củng xịt cây, tưới cây, thứ bảy chủ nhật thì chỉ biết ờ ngoài vướn. Vợ bảo chăm sóc cây còn hơn chăm sóc vợ con. Cơ quan thì bảo em làm việc văn phòng mà sao đen thui vậy, Bạn bè thì bảo em giống ông cụ 60. Tối ngủ không yên vì sợ chộm
Nhưng không sao đó là đam mê mà.
Ông bà xưa thường nói: Trẻ chơi hoa - già chơi cây. bây giờ hình như đang có xu hướng ngược lại rồi đó các Anh: "Trẻ chơi cây - già chơi hoa"
Thích Đủ Thứ
05-05-2009, 03:59 PM
Chào các Anh!
Câu hỏi làm sao để cây cảnh phát triển? rất thiết thực, rất hay trước thực trạng hiện nay. Em hoàn toàn ủng hộ Anh " thích đủ thứ " hoàn thành đề án chiến lược phát triển cây cảnh VN.
Đây sẽ là câu trả lời chính đáng nhất mà chúng ta đa chờ đợi.
Em thuộc tầng lớp hậu bối, nhưng niềm đam mê cây cảnh rất mảnh liệt, mức độ không biết như thế nào nhưng mà gia đình em bảo thằng nầy "khùng" ở nhà xung xướng không chịu, tối ngày cây, đi làm về tối củng xịt cây, tưới cây, thứ bảy chủ nhật thì chỉ biết ờ ngoài vướn. Vợ bảo chăm sóc cây còn hơn chăm sóc vợ con. Cơ quan thì bảo em làm việc văn phòng mà sao đen thui vậy, Bạn bè thì bảo em giống ông cụ 60. Tối ngủ không yên vì sợ chộm
Nhưng không sao đó là đam mê mà.
Ông bà xưa thường nói: Trẻ chơi hoa - già chơi cây. bây giờ hình như đang có xu hướng ngược lại rồi đó các Anh: "Trẻ chơi cây - già chơi hoa"
Em không dám nhận là đề án "chiến lược phát triển" đâu. Em chỉ viết ra những suy nghĩ của mình thôi. Trong điều kiện thời gian có hạn, đôi chỗ chưa ghi chú trích dẫn nguồn tài liệu đầy đủ, bác nào biết đề nghị bổ sung giúp. Bù đầu mới xong được hơn 30%. Có lẽ lại mất thêm 1 cuối tuần nữa đây :D
Em không dám nhận là đề án "chiến lược phát triển" đâu. Em chỉ viết ra những suy nghĩ của mình thôi. Trong điều kiện thời gian có hạn, đôi chỗ chưa ghi chú trích dẫn nguồn tài liệu đầy đủ, bác nào biết đề nghị bổ sung giúp. Bù đầu mới xong được hơn 30%. Có lẽ lại mất thêm 1 cuối tuần nữa đây :D
He he,xem ra vất vả cho bạn Thích rùi,cũng tại Văn báo hại bạn cực khổ.
Thôi thì đã trót thương thì thương cho trót Thích nhé,diễn đàn caycanhvietnam.com và cá nhân Văn luôn tri ân bạn!
yentumai
05-05-2009, 05:36 PM
Cần phải làm cho cây cảnh Việt Nam phát triển. Ở VN có biết bao nhiêu nghề truyền thống mất đi, nhìn thấy mà không thể cứu vãn. Nghề làm cây cảnh là một nghề truyền thống! Nhiều làng nghề cây cảnh ở Việt Nam đang liêu xiêu. Có nhiều nguyên nhân như không có thị trường, thế hệ trẻ vươn tới những nghề nhanh hái ra tiền, diện tích đất bị thu hẹp, thu hồi thành các khu công nghiệp, ... nói chung là nhiều nhiều. Theo quy luật phát triển của xã hội công nghiệp thì tất nhiên diện tích nông nghiệp bị thu hẹp, trong đó có cây cảnh. Buồn!
Thời gian gần chắc cũng có nhiều tín hiệu vui. Vui ở chỗ là nhiều đại gia thích làm biệt thự. Mà biệt thự thì tất nhiên cần không gian tiểu cảnh. Mà tiểu cảnh ắt cần cây cảnh. Mà đại gia sẽ không tính toán. Mà ... cây cảnh sẽ có cơ hội phát triển. Còn nữa ...
mot_rung_cay
05-05-2009, 06:16 PM
Em không dám nhận là đề án "chiến lược phát triển" đâu. Em chỉ viết ra những suy nghĩ của mình thôi. Trong điều kiện thời gian có hạn, đôi chỗ chưa ghi chú trích dẫn nguồn tài liệu đầy đủ, bác nào biết đề nghị bổ sung giúp. Bù đầu mới xong được hơn 30%. Có lẽ lại mất thêm 1 cuối tuần nữa đây :D
Cái bác "răng rụng hết" (nha lạc tận) này khiêm tốn quá, Phải là đề án "chiến lược phát triển" thì mới đủ tầm cỡ của một nền cây cảnh nước nhà. Không phải là những người tâm huyết như mấy anh em đây thì ông nhà nước nào làm hộ đề án? Bác cứ viết, có đâu anh em bổ sung góp ý cho thêm hoàn chỉnh, Bác cứ coi đây như là luận án tiến sỹ của Bác (mặc dù đề án này còn quan trọng, có tầm lớn lao và có ý nghĩa thực tiễn hơn nhiều luận án tiến sỹ của ngành nông nghiệp đã bảo vệ). Anh em ta mỗi người một tay cùng chung sức, nhất định thành công.
Quí Tài
05-05-2009, 06:34 PM
Chào các Anh!
Câu hỏi làm sao để cây cảnh phát triển? rất thiết thực, rất hay trước thực trạng hiện nay. Em hoàn toàn ủng hộ Anh " thích đủ thứ " hoàn thành đề án chiến lược phát triển cây cảnh VN.
Đây sẽ là câu trả lời chính đáng nhất mà chúng ta đa chờ đợi.
Em thuộc tầng lớp hậu bối, nhưng niềm đam mê cây cảnh rất mảnh liệt, mức độ không biết như thế nào nhưng mà gia đình em bảo thằng nầy "khùng" ở nhà xung xướng không chịu, tối ngày cây, đi làm về tối củng xịt cây, tưới cây, thứ bảy chủ nhật thì chỉ biết ờ ngoài vướn. Vợ bảo chăm sóc cây còn hơn chăm sóc vợ con. Cơ quan thì bảo em làm việc văn phòng mà sao đen thui vậy, Bạn bè thì bảo em giống ông cụ 60. Tối ngủ không yên vì sợ chộm
Nhưng không sao đó là đam mê mà.
Ông bà xưa thường nói: Trẻ chơi hoa - già chơi cây. bây giờ hình như đang có xu hướng ngược lại rồi đó các Anh: "Trẻ chơi cây - già chơi hoa"
:)" Lại một người nữa giống như tôi.
Hay cũng có thể tôi là một người đam mê giống như bạn" .:)
(Xin lổi bạn sinh năm mấy? Tóc đã bạc chưa? )
vohungdung
06-05-2009, 08:13 AM
Chào Anh Guita!
Em sinh năm 1979, sở thích cây cảnh từ nhỏ, chơi cây cảnh được 6 năm. nhưng chưa qua trường lớp nào về cây cảnh chỉ đọc sách và trên các diễn đàn. hihi nên chưa có cây nào ra hồn hết.
Quê em ở Long An, làm việc tại TP.HCM.
Rất hân hạnh được làm quen với các Anh.
thanhmaidinh
06-05-2009, 12:36 PM
Em thuộc tầng lớp hậu bối, nhưng niềm đam mê cây cảnh rất mảnh liệt, mức độ không biết như thế nào nhưng mà gia đình em bảo thằng nầy "khùng" ở nhà xung xướng không chịu, tối ngày cây, đi làm về tối củng xịt cây, tưới cây, thứ bảy chủ nhật thì chỉ biết ờ ngoài vướn. Vợ bảo chăm sóc cây còn hơn chăm sóc vợ con. Cơ quan thì bảo em làm việc văn phòng mà sao đen thui vậy, Bạn bè thì bảo em giống ông cụ 60. Tối ngủ không yên vì sợ chộm
Trên DĐ này toàn là người khùng đó bạn
vohungdung
06-05-2009, 01:24 PM
Trên DĐ này toàn là người khùng đó bạn
:D:D:D:D:D
Trời thế sao các Anh???????
dieuqn
06-05-2009, 01:35 PM
Trên DĐ này toàn là người khùng đó bạn
Đúng là tâm lý và hoàn cảnh chung cho những người mê cây, mà không làm kinh tế từ cây cảnh
Thân chào quí vị thành viên caycanhvietnam.com
Trong topic nầy,tôi xin không đề cập đến nghệ thuật,cách thức,kiểu dáng,sở trường,sở đoản......mà chỉ xin đề cập đến 1 vấn đề tưởng chừng như chơi mà theo tôi nghĩ lại là thiết thực.
Đó là làm thế nào để cây cảnh trở thành một nghề mà những người làm cây cảnh có thể sống được trong hoàn cảnh kinh tế hiện thời của người Việt Nam.
Rất mong những ý kiến thảo luận về vấn đề thực tế nầy.
Trân trọng cảm ơn.
Chào các bạn.
Hơn nữa năm trôi qua,topic nầy nằm im lặng cho dù ngày đó nó thật sự là động lực cho nhiều anh em tâm huyết.Nhưng kết quả cuối cùng vẫn là ngõ cụt.
Lại một mùa xuân nữa sắp về,người trồng hoa,cây cảnh sẽ ra sao?
Mời các bạn cùng bàn luận tiếp.
Thích Đủ Thứ
20-11-2009, 04:01 PM
Chào các bạn.
Hơn nữa năm trôi qua,topic nầy nằm im lặng cho dù ngày đó nó thật sự là động lực cho nhiều anh em tâm huyết.Nhưng kết quả cuối cùng vẫn là ngõ cụt.
Lại một mùa xuân nữa sắp về,người trồng hoa,cây cảnh sẽ ra sao?
Mời các bạn cùng bàn luận tiếp.
Chào bác!
Xin cáo lỗi với bác Văn cũng như anh em, Đề án em viết gần xong, còn phần kết luận nữa. Tuy nhiên, sau 1 loạt sự kiện liên quan đến cá nhân, em đã xóa đi rồi. Hiện tại, em đang tìm hướng viết lại theo một cách tiếp cận khác. Đành cáo lỗi với các bác vậy!
Hy vọng sang xuân, em sẽ có những ý tưởng mới trình các bác.
Trân trọng!
Chào bác!
Xin cáo lỗi với bác Văn cũng như anh em, Đề án em viết gần xong, còn phần kết luận nữa. Tuy nhiên, sau 1 loạt sự kiện liên quan đến cá nhân, em đã xóa đi rồi. Hiện tại, em đang tìm hướng viết lại theo một cách tiếp cận khác. Đành cáo lỗi với các bác vậy!
Hy vọng sang xuân, em sẽ có những ý tưởng mới trình các bác.
Trân trọng!
Chào bác Thích.
Vẫn biết đây là một vấn đề không đơn giản,để tìm hướng đi cho cả một cộng đồng nghề nghiệp quả cực kì nan giải,đặc biệt là với đặc thù của nghề nầy thì càng phức tạp hơn.Hơn nữa bản chất của người nông dân Việt Nam chúng ta thường làm theo thói quen và trào lưu,nhà nước thì không đưa ra chính sách cụ thể nào,chỉ thương người nông dân tự mày mò tìm kế mưu sinh.Thật sự mà nói hiện tại đối với người trồng hoa và cây cảnh,cho dù có sỡ hữu vườn cây có giá trị cao đi nữa nhưng để nhận được sự hỗ trợ từ chính sách khi cần thì hầu như là con số 0.
Để tồn tại và phát triển ,tôi cho rằng,cơ chế chính sách và định hướng cho nghề nghiệp đóng một vai trò cực kì quan trọng.
Do đó có lẽ với phạm vi của Website nầy và những thành viên nhỏ nhoi như chúng ta chuyện cơ chế quả quá xa vời.
Vậy người trồng hoa và cây cảnh phải làm gì để tồn tại và phát triển đây?
Xin mời các bạn tiếp tục luận bàn.
Trân trọng.
hinh_79
20-11-2009, 06:11 PM
Mô phật! Người sinh cỏ ắt trời sinh trâu.
phonuibuon
29-11-2009, 11:17 AM
Văn đã không nhầm khi đánh giá bạn Thích Đủ Thứ là một nhà hoạch định chiến lược mang tầm vĩ mô.
Bài viết trước bạn đã đưa ra thực trạng,nguyên nhân.Đến bài nầy đã đưa ra một giải pháp có tính toàn diện cao.
Rất cám ơn bạn đã có những phân tích tuyệt vời.
Về phương diện vĩ mô,có lẽ không bàn cãi gì nữa khi mà đã có một bài viết như vậy,nhưng về phương diện vi mô,cái "tôi" của từng cá thể của cộng đồng cây cảnh Việt Nam chắc chắn sẽ vẫn còn những ý kiến trái chiều,mong các bạn hãy bàn luận tiếp.
TB: theo những gì tôi nhận thấy,phần lớn những người hiện đang sở hữu những vườn kiểng mang tính thương mại vẫn có ý định đánh lẻ,không có ý định hợp tác ,hỗ trợ để cùng phát triển vì những lí do như:
Có sẵn nguồn vốn lớn.
Quan hệ rộng.
Muốn chiếm giữ khả năng độc quyền.
Nhưng họ lại không quan tâm đến chuẩn của cây(nếu có).Bằng chứng là họ chỉ quan tâm đến giá cả và nhu cầu thị trường.Trong khi đó thị trường thì chưa có một chuẩn nào khả dụng,nhất quán.
Nếu như có một chuẩn nào đó được số đông chấp nhận thì có lẽ họ sẽ phải thay đổi quan điểm.
cái thế trận chân vạc đã được hình thành .người miền bắc đang bị yếu thế về mai vàng .người miền trung đang mạnh về mai gốc lớn và cây nguyên liệu, nhưng không có tiếng tăm lừng lẫy như mai vàng yên tử .người miền nam đang mạnh về kỹ thuât cực tuyệt và tiếng tăm từ xưa đến nay là thoáng .không liên kết 3 điểm mạnh này lại được tức là không mạnh trong châu á này chứ mong chi cái lớn hơn
satruky
30-05-2010, 08:39 PM
Quả thật là trước đây mình chưa đọc topic này. Nếu biết có nó, mình sẽ k lập topic mới mà sẽ nối cho sợi dây thêm dài.
Quả thật là trước đây mình chưa đọc topic này. Nếu biết có nó, mình sẽ k lập topic mới mà sẽ nối cho sợi dây thêm dài.
Thế thì vẫn cứ tiếp tục bạn à,lâu nay chủ đề nầy nằm im lặng nơi góc box.
Hiện nay,phong trào chơi cây,làm cây và buôn bán cây phát triển nhanh chóng ở tất cả các vùng miền,đợt du hí vừa qua của đàn chủ đến Quãng ngãi cũng đã tận mục sở thị.
Quan điểm chính của topic nầy vẫn là làm thế nào để người trồng cây,người chơi cây và người buôn cây có thể đều được hưởng lợi
tbmgroup
02-08-2010, 09:12 PM
mình thấy topic này hay quá nên up để mọi người cho ý kiến
vBulletin® v3.8.6, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.