PDA

Xem chế độ đầy đủ : Văn nhân chí dị


rongtre95
07-01-2011, 10:04 AM
http://img717.imageshack.us/img717/9598/tamx.jpg

“Có tài mà cậy chi tài,
Chữ Tài liền với chữ Tai một vần
Ðã mang lấy Nghiệp vào thân,
Cũng đừng trách lẫn Trời gần, Trời xa.
Thiện căn ở tại lòng ta,
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài”

Nguyễn Du

***


Chuyện xảy ra vào cuối Đông năm Canh Dần, tại Làng Cảnh Lâm dưới triều nhà Du.

Làng Cảnh Lâm vốn là làng nghề chuyên về cây cảnh, từ người già đến con trẻ ai ai cũng thông thuộc cách tạo tác bonsai nên đời sống tuy không dư dả nhưng cũng đủ sống qua ngày…

Đã sắp hết Đông, nhà nhà trong làng bận rộn chuẩn bị sửa sang cắt tỉa lại lần cuối những gốc Đào, Quất, cây thế chuẩn bị lên chợ phiên Hoa Xuân của Phủ bán cho người chơi Tết nên không khí hết sức nhộn nhịp. Người ra kẻ vào tất bật, lác đác đã có vài lái buôn từ Làng Thượng xa tít đảo quanh ngắm ngía gom hàng. Năm đó, ơn giời mưa thuận gió hòa nên hứa hẹn một mùa bội thu. Phảng phất trên gương mặt dân làng những nét dạng ngời, dân tình ai cũng phấn khởi cười nói vui vẻ trong không khí chan hòa thương yêu…

Lẫn trong đám lái cây xuất hiện một người mặc áo the, đầu vấn khăn xếp tay chống ba toong dạo từ đầu làng đến cuối làng với điệu bộ thư thái và ung dung của kẻ nhàn hạ vãn cảnh nên mặc dù đang rất bận rộn với công việc, dân tình ai cũng buông tay ngoái nhìn với cái sự tò mò vốn dĩ của chốn quê mùa.

Kẻ lạ đã dạo đến Đình Làng, ngay trên khoảng đất lối dẫn vào vườn cảnh bề thế nhất làng thì dừng lại, vẫn với cái lối ung dung tự tại, đưa tay lên vuốt râu e hèm mấy tiếng khiến đám làm vườn thuê giật mình ngẩng mặt. Kẻ sĩ tay khoát ba toong cao giọng chỉ một người đàn ông gần đó mà rằng:

- Này anh kia, vườn này có phải của…

Chưa kịp nói dứt câu, người đàn ông vội chạy lại khúm núm thưa:

- Dạ! là vườn của Văn tiên sinh ạ! Mời bác đứng chờ, em gọi tiên sinh tới hầu chuyện bác ngay.

Nói rồi anh ta hớt hải phóng đi mất hút sau rặng Sanh. Khi Văn tiên sinh và người đàn ông quay lại thì kẻ sĩ kia đã không còn tại vị nữa. Đang không biết phải làm gì thì nghe tiếng í ới râm ran ngoài sân Đình, Văn tiên sinh vội bỏ tới ngay xem chuyện gì thì thấy mọi người đang xúm quanh thành một vòng tròn, ở giữa là một người chống ba toong đang nói cho đám hiếu kỳ bu quanh điều gì đó. Đứng khuất sau đám đông nhìn vào, Văn tiên sinh thấy kẻ lạ có nét quen quen mà không tài nào nhớ nổi.

rongtre95
07-01-2011, 11:13 AM
Lại nói đôi chút về Văn tiên sinh, đã từng qua kỳ thi Hương rồi đỗ đạt cao trong kỳ thi Hội. Vốn là người học cao biết rộng, lại có bàn tay khéo léo tài hoa trong việc tạo tác bonsai nên được vời vào cung Vua chăm lo Ngọc Cảnh. Một thời gian sau được phong Hàm Chủ quản phụ trách Phủ Thanh Thiên nhưng vì niềm đam mê cây cảnh vốn có đã lâu mà từ quan về làm vườn vui thú với cỏ cây hoa lá chim muông, sau rồi lấy nghiệp bonsai làm cốt, truyền đạt cho bà con trong làng kinh nghiệm làm cây cảnh thay cho trồng lúa ngô truyền thống, thu nhập khá hơn mà đỡ chân lấm tay bùn nên được mọi người ai nấy đều quí mến vô cùng. Những người theo học làm nghề cây cảnh hay những người làm vườn thuê đều được Văn tiên sinh chỉ bảo tận tình, người ở xa thì được chu cấp tiền bạc về quê khi Xuân đến, lại còn cho vài đấu gạo mang về cho vợ con…

Nhớ lại ngày trước, khi lên Huyện Phủ dự kỳ thì Hương, đường xá đi lại rất đỗi khó khăn nên Văn tìm đến xóm trọ nghèo tá túc ôn luyện. Ngay cạnh phòng Văn ở có một chàng trai mặt mũi khôi ngô tuấn tú, ăn nói lại dễ nghe nên mỗi độ rảnh dỗi, Văn thường lán qua dốc bầu tâm sự. Tình thâm giữa hai người chẳng mấy mà kết hoa đơm trái, họ cắt máu ăn thề nhận làm huynh đệ…

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, đã mười mấy Xuân sang, sau kỳ thi Hội, Văn và người em kết nghĩa chia tay mỗi người mỗi ngả. Nhiều lúc muốn tìm lại người em mà ngặt nỗi đường xá xa xôi, công việc ở Cung lẫn khi ở Phủ ngập dầu nên tiên sinh chẳng có thời gian để mà thỏa nguyện cho việc tao ngộ.

* Muốn biết sự thể ra sao, kỳ sau sẽ tỏ!

hungthanhhoa
07-01-2011, 11:39 AM
Chu cha! Nghe na ná như "Liêu trai chí dị vậy". Sắp có án mạng xảy ra đây nên sẽ sắp có hồn ma nữa.

culanluasg
07-01-2011, 12:22 PM
nếu có ma,thì Cù biết con ma ấy là ai rồi ,văn phong hấp dẫn quá như liêu trai chí dị í

xuantunguyen
07-01-2011, 12:40 PM
:) chưa biết thế nào, chờ xem tiếp để rõ.
"Văn tiên sinh" - khà khà lại nhớ anh vườn của anh Văn quá. Với cách làm như bây giờ sau này mọi người dễ gọi anh Tám với biệt danh đó quá . :)

rongtre95
07-01-2011, 01:33 PM
Tiếng quát phát ra trong đám đông yêu cầu trật tự làm Văn tiên sinh chợt tỉnh dứt dòng suy tưởng. Người xem kéo đến mỗi lúc một đông nên với thân hình gày gò ốm yếu, Văn tiên sinh không tài nào chen nổi để tường mặt kẻ lạ. Dân tình nhận ra tiên sinh lên nhường chỗ để tiên sinh đứng sát vào trong.

- Thưa toàn thể bá tánh! Hôm nay quả nhân có dịp chu du ghé qua bản quán, thấy làng này làm nghề cây cảnh trong lòng rất lấy làm hứng khởi. Duy có điều…

Lại có tiếng rì rầm phát ra từ đám đông. Kẻ lạ ngừng một lát lấy hơi, nhân thể cũng liếc mắt đảo quanh với vẻ mặt đầy tự mãn, giọng sang sảng phán tiếp:

- … Có điều, hầu hết những cây cảnh mọi người đang làm trước mắt thì có thể bán được cho đám thị dân, muốn bán giá cao phải nhắm vào tầng lớp nhà giàu lắm tiền nhiều của…

- Ồ! Chí lý, chí lý! Lâu nay hiếm khi nào cây của nhà tôi bán được giá cao.
Tiếng một ai đó xen ngang lời kẻ lạ, tuy tỏ ra rất lấy làm khó chịu nhưng kẻ lạ vẫn bình tâm, đợi một chút cho đám đông bặt tiếng, tiếp tục:

- Vậy thì phải có cách làm riêng, không giống ai, phải lạ, phải…phải…

Đến lúc này, tịnh không có một tiếng động, người già thì ngồi xuống, đám trai làng tay chân vẫn còn dính đất cát thì khoanh tay đứng vòng ngoài, bọn trẻ con lắm đứa trèo cả lên cành Đa hay bám vào những cái rễ Đa xù xì trật tự lắng nghe. Trong ánh mắt mọi người toát lên vẻ trầm trồ thán phục, miệng há hoác như nuốt từng lời vàng ngọc của thuyết khách. Văn tiên sinh nãy giờ đã ngờ ngợ một điều gì đó mà không lý giải nổi. Không lẽ nào, không lẽ nào! Giời giúp ta rồi…Tiết Đông khá lạnh mà mồ hôi như tứa ra trên khuôn mặt hốc hác của tiên sinh như biến sắc.

Năm ấy, sau khi mãn kỳ thi Hội, Văn tiên sinh quay trở lại xóm trọ nghèo, thu dọn nghiên bút hồi hương. Trước lúc huynh đệ chia tay, hai người kéo nhau vào Tửu Quán, gọi vài bầu rượu đào tâm giao…

Mê BonSai
07-01-2011, 01:48 PM
Lại phải chờ tiếp à bác rồng tre :)) Văn phong lôi cuốn hấp dẫn quá !
dưng mà cứ phải là nhanh bác nhé

ThôngXanh
07-01-2011, 01:58 PM
gay cấn rùi đây !

rongtre95
07-01-2011, 02:08 PM
Sau dịp đó Văn vào Cung cai quản đám nô tì chăm lo uốn tỉa những cây cảnh quí của Vua trong khuôn viên Ngọc Cảnh. Thời gian đầu, Vua rất lấy làm tâm đắc mỗi khi ngự vườn. Ngắm nghía những tuyệt tác bonsai của Văn tiên sinh mà trong lòng Ngài thư thái lấy làm mãn nguyện lắm. Nổi hứng, Ngài còn bình thơ hoặc giả có hôm còn với tiên sinh lại cho thưởng ngoạn Bạch Trà cùng với đám Phi nữ.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa kể từ khi Văn tiên sinh bước chân vào chốn phồn hoa cũng đã dăm năm giời, lòng khôn nguôi nhớ đứa em kết nghĩa không biết bây giờ phiêu bạt chốn nào.

Giống đời là vậy, ăn của ngon vật lạ mãi cũng chán, quanh đi quẩn lại mỗi khi ngoạn vào Ngọc Cảnh cũng chỉ thấy mấy cây quá quen thuộc với dáng thế ban đầu, có chăng chỉ là sự cằn cỗi bởi thời gian đọng trên các thân cây gầy guộc…nên sự quan tâm của Ngài với tiên sinh cũng vì thế mà vơi dần.

Thấy Vua có vẻ ưu phiền, Quan Thái Giám gặng hỏi và biết được tâm tư của Ngài liền tìm cách hóa giải… Vậy là chỉ mấy hôm sau, trong Ngọc Cảnh người ta thấy xuất hiện một cây cảnh mới. Nét mặt nhà Vua hân hoan trở lại…

Phải công nhận một điều rằng, cái cây mới rất “độc”. Hình dáng ngoằn ngoèo nên đám nô tì làm cây thường gọi là cây Mộc Dị. Người tài ba lão luyện, có tầm hiểu biết cao siêu đến mấy cũng không thể biết nó là cây gì. Trong tất cả những dáng thế cơ bản nhất có trong tàng thư của Triều đình, đến Quan Ngự Sử cũng không thể tài nào tìm và đọc cho đúng kiểu dáng của cây này. Mọi người cứ rối lên nhưng riêng Văn Tiên sinh thì không. Để ý thật kỹ, người ta thấy tiên sinh lẳng lặng lui về phòng riêng với vẻ mặt đượm nét u sầu.

* Muốn biết sự thể ra sao, kỳ sau sẽ tỏ!

rongtre95
07-01-2011, 02:57 PM
Về đến phòng riêng, chẳng buồn cởi bỏ xiêm áo, tiên sinh gieo mình xuống phản gụ, vắt tay lên trán suy tư. Hình ảnh cây lạ dường như phảng phất trông tâm trí khiến tiên sinh không tài nào chợp mắt. Tiên sinh cảm thấy ngèn ngẹn nơi yết hầu. Chẳng phải tiên sinh buồn vì không còn được ưu ái của Vua như thủa ban đầu mà vì rằng cái cây lạ đó… Giá như lúc có Huyền đệ tử (tên người em kết nghĩa) để mà ta cùng giãi bày thì hay biết mấy. Sau tiếng thở dài não ruột, hít một hơi sâu và dài, tiên sinh thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ.

Trong mộng, tiên sinh gặp một ông lão râu tóc bạc phơ báo rằng: Nhà ngươi sắp gặp hạn lớn rồi, duy có điều ngươi ăn ở có trước sau lại thêm phần tu nhân tích đức nên không hề hấn gì. Dứt lời, ông lão biến mất.

Quả nhiên, sau ít ngày Văn tiên sinh được điều về cai quản Phủ Thanh Thiên, chuyên xử những bọn đầu trộm đuôi cướp hoặc những kẻ phá phách Triều Đình.

- Này anh kia! Có muốn nghe cao kiến nữa không hử?!

Thuyết khách mặt đỏ phừng, nhịp nhịp cái ba tông xuống nền gạch mộc lát sân đình, miệng quát. Thấy vậy kẻ làm ồn im ngay, mặt cúi gằm ra chiều biết lỗi. Thuyết khách tiếp lời:

- Thưa bá tánh, trước hết, muốn bán cây được nhiều bạc, phải có cách làm riêng. Vậy muốn có cách làm riêng thì phải như thế nào?! Đó quả là một bí kíp vô cùng đơn giản mà quả nhân đã đúc kết qua bao nhiêu năm lăn lộn ở các vườn cảnh lớn nhất trong Phủ. Quan niệm “Nhất nước, nhì phân, tam cần, tứ giống” nay không còn phù hợp với cách làm hiện tại, đó là cách nghĩ lỗi thời cũ kỹ. Nghĩ như vậy thì đến bao giờ mới thay đổi được tư duy phải không bá tánh?

- Dài dòng văn tự, nói luôn đi cho rồi. Rách việc!

Một giọng khàn khàn phát ra giữa đám đông tỏ ra suốt ruột. Nhìn lại, đó là Vinh nghệ nhân, người được dân làng góp bạc gửi sang nước Đài học cách làm bonsai về bổ túc cho mọi người.

Chả thèm để ý đến câu nói xóc vừa rồi, thuyết khách lại tiếp tục nhẩn nha không lấy gì làm vội:

- Như tôi đã nói, chẳng phải nước cũng không phải phân hay cần, mà cái quan trọng nhất là giống. Mà giống ở đây là gì? Ai mạnh dạn cho tôi biết nào?! Đó, đó, chị kia, chị hãy cho tôi biết “giống” ở đây có nghĩa là cái gì?

Vợ lão Giáo Yêu Cây từ nãy khép mình sau đám trai tráng nghe nhắc đến mình thì lấy làm e thẹn không dám bước ra. Một cánh tay phía sau đẩy mạnh làm mụ té nhào vào khoảng đất trống, phủ phục ngay dưới chân thuyết khách khiến cái kéo cắt cành còn cầm khư khư trong tay nãy giờ chút nữa thì xuyên thấu đôi hài của thuyết khách… Thấy vậy Văn tiên sinh vội nhao người đỡ chị ta dậy. Được người giúp đỡ, chị ta bẽn lén thưa:

- Dạ, bẩm, giống ở đây là…là…l…à…là… cái để sinh con đẻ cái ạ!

Đám đông khoái chí nhất loạt ồ lên một tiếng…

* Muốn biết sự thể ra sao, kỳ sau sẽ tỏ!

culanluasg
07-01-2011, 03:21 PM
thôi thôi ngộ không dám có ý kiến ,té ra ý kiến của nị là thế !!!

rongtre95
07-01-2011, 03:33 PM
Quá ngao ngán và thất vọng bởi câu đáp lại vừa rồi, hèn chi cái làng này mãi mãi còn nghèo là phải. Toàn một lũ thất học, thiển cận đến thế thì bao giờ mới mở mày mở mặt được.

- Cái nhà chị này, ăn với chả nói, phải nghĩ chứ. Dạ thưa! Dạ…

Một cánh tay đen đúa dính đầy nhựa cây giơ lên ngỏ ý muốn thay lời:

- Dạ thưa, giống ở đây là hạt, là cành giâm, là…là cành chiết ạ!

- Anh nói mới chỉ đúng một nửa thôi nhé. Ai, ai có ý kiến gì khác nào?

Đám đông nhìn nhau ái ngại, những gương mặt trở lên lầm lũi một cách khó hiểu. Mọi người quay mặt né tránh ánh mắt của thuyết khách.

- Xin thưa, đó là phôi ạ!

Ồ! Lại một tiếng ồ toát ra từ đám đông. Có vậy mà chẳng ai nghĩ ra nhỉ. Thật là đúng quá còn gì. Mời, mời bác tiến lên phía trước. Vừa nói, thuyết khách lướt nhanh tới Văn tiên sinh tay túm lấy gấu áo nâu sòng, kéo vào phía bên trong vòng tròn.

- Thưa bá tánh, vị này nói rất đúng, giống ở đây tôi muốn nói đó chính là phôi. Hiểu chưa? Đó chính là phôi! Phôi! Phôi nhé, mọi người!

Mọi người nhất loạt nhìn Văn tiên sinh như một vị cứu cánh. Kể từ vụ lụt năm Đinh Hợi, tiên sinh đã có sáng kiến cứu mấy vạn cây Đào của làng bằng cách bứng cây lên bè chuối, nước nổi tới đâu bè nổi tới đó nên cuối vụ thiệt hại giảm đi đáng kể. Trong hoạn nạn, thường có tiên sinh đứng ra giúp đỡ nên mọi người rất nể phục.

- À! Mà cái anh vừa rồi nói trúng ý tôi đâu rồi?

Chẳng biết Văn tiên sinh đã thoát tự lúc nào, đám đông yên lặng trở lại và thuyết khách tiếp tục ra rả:

- Thưa bá tánh! Cách chọn phôi tốt đã giúp chúng ta 80 phần trăm của cái sự thành công. Vậy chọn phôi tốt là gì?

Liếc mắt một vòng không thấy Văn tiên sinh đâu, thuyết khách tự tin truyền đạt:

satruky
07-01-2011, 07:22 PM
Chắc phải triệu Thuyết khách này về phủ thanh thiên làm việc quá.

rongtre95
10-01-2011, 02:33 PM
- Như đã nói, khâu chọn phôi phải là quan trọng nhất, nhưng cách chọn ra làm sao thì xin thưa, rất đơn giản. Trước hết, đó phải là những phôi của loài cây dễ sống, mỗi loài mà khi xướng tên nó ra người ta đều thấy được cái nghĩa tốt đẹp của nó… Quả nhân sau bao năm kinh nghiệm đã đúc kết được thành thuyết “Tứ Mộc Trường Sinh”, nó đáp ứng được thị hiếu của bọn nhà giàu, tầng lớp thượng lưu. Nhà nào sở hữu đủ bộ Tứ Mộc sẽ hứa hẹn một tương lai giàu sang phú quí, nếu không cũng có một cuộc sống sung túc…

Ngừng một lát dường như để tăng thêm phần quan trọng, thuyết khách đưa chiếc ba toong chỉ về 4 hướng trong làng rồi nói:

- Những loài đó quả nhân thấy nhà nào cũng có, duy có điều rất ít trong số Đào, Quất, và những cây tạp nham mà bà con vẫn trồng bấy nay. Bốn loài đó chính là Sanh, Si, Sung, Sộp. Khi chọn phôi Tứ Mộc Trường Sinh, quả nhân thường chỉ nhắm đến cây già, thân xù xì có nhiều u bướu, chí ít cũng phải đã trồng được ba bốn mươi năm. Nhưng tất thảy những phôi cây đó đều phải đảm bảo một tiêu chí bắt buộc, đó là phải có đường nét…

Với tiêu chí đường nét làm chủ đạo, quả nhân mạnh dạn và quyết liệt trong cách tạo tác – sẵn sàng cát bỏ những cành lớn, tán dày, thậm chí đôi khi cũng chỉ chừa lại mỗi một phần gốc mà thôi. Những người có thói ươn hèn nhút nhát thường thể hiện ngay trong đường cưa nhát kéo, phải mạnh dạn xuống cưa mới mong có được tuyệt tác… Cắt hết, bỏ hết, cho dù khi mua về, cây đó đã tương đối hoàn thiện, nuôi chi, làm tán lại từ đầu cho dù thời gian có thể dăm ba mươi năm nữa cũng đành lòng. Đó chính là cách làm của quả nhân, thưa bà con!

Lại có tiếng bàn tán xì xào, người ta đưa mắt nhìn nhau bán tín bán nghi. Ngày trước Văn tiên sinh không hề dạy họ cách làm cây như vậy. Nghe chừng như biết được mọi người bắt đầu tỏ ra hoang mang, thuyết khách từ từ rút ra một tấm thẻ làm bằng ngà voi dài rộng cũng ước chừng hơn một tấc, hoa văn chạm trổ hết sức tinh vi, được khắc mấy 6 chữ thiếp bằng vàng ròng “Thiên Hạ Đệ Nhất Khảo Phôi” huơ lên phía trước để mọi người được tỏ.

http://img8.imageshack.us/img8/6962/abcph.jpg

Ngoài trời mưa mỗi lúc một dày, gió bấc hú từng hồi luồn qua phiên tre trong Tửu Quán làm 2 người co rúm, xích lại gần nhau hơn. Đã đến tuần rượu thứ năm, trong bụng vốn đã chẳng có gì từ hồi chiều đến giờ nên rượu ngấm rất nhanh, hầu như cả 2 đều chếnh choáng. Có tiếng lao xao ngoài cửa, một đám người ăn mặc tươm tất vai đeo những địu vải gấm lách vào, tay xoa xoa vào nhau ra chừng lạnh lắm.

- Huyền đệ à!

Tiếng Văn tiên sinh khiến người em thôi không để ý mấy vị lái buôn vừa mới tại vị ngay sát bàn bên cạnh. Nâng bát rượu sóng sánh vàng ệch dưới ánh đèn mờ đục, tiên sinh từ tốn:

- Huyền đệ à! Đêm nay huynh đệ ta mỗi người mỗi ngả, tuy quen biết đệ chửa được mấy hôm mà lòng ta cảm thấy ông Giời như đã xắp đặt cho ta với đệ…

- Hiền huynh à, huynh lại sắp khóc đấy ư? Người như huynh thật dễ mủi lòng. Cứ như đệ đây sống chết hợp tan đều có số, âu cũng là do Giời định đoạt. Trước lúc ra đi, đệ chẳng có gì ngoài thanh đoản kiếm này, đệ mua được ở chợ Phủ với giá rất rẻ của một nho sĩ họ Phan. Tuy vậy nó là Bảo Kiếm rất quí của dòng tộc Phan Tướng Quân, cụ mấy đời của hắn. Huynh cầm lấy mà phòng thân.

- Ấy chết! Của quí vậy đệ giữ lại mà dùng. Huynh sống ở đời chẳng có hiềm khích với ai nên bất tất phải cần đến nó. Nếu dọc đường có gặp quân khảo thấu, mà tiền bạc cũng chẳng có ngoài mấy cuốn sách thì huống chi sợ cướp. Thôi! Huynh đây xin ghi lòng tấm thịnh tình của đệ cũng đã là đủ lắm rồi, xin đệ đừng nài! Nói rồi hai tay nâng bát rượu ngang mặt, đưa về phía người em, thu về ực một hơi uống cạn.

Vòng tay ra phía sau, Văn tiên sinh lôi trong bọc vải thố ra một ống trúc, mở nắp dốc ngược để lòi ra cuộn giấy gió nhàu nát, lấy tay vuốt nhẹ trải xuống mặt bàn. Người em thấy vậy buông bát rượu, chụm đầu ngắm nghía, chỉ thấy những nét vẽ ngoằn ngoèo nên ra chừng khó hiểu.

* Muốn biết trong tờ giấy đó vẽ gì, để ý kỳ sau sẽ tỏ!

rongtre95
10-01-2011, 02:46 PM
Với tay lấy ngọn đèn dầu, khơi cho muội bám xung quanh cái bấc rời ra, soi vào trang giấy, tiên sinh ôn tồn giải thích:

- Đây là những dáng thế của bonsai mà cha ta đã họa lại tự khi ta chưa lọt lòng. Nó là tinh hoa của nghề tạo tác bonsai mà người đã đúc kết thành bản thảo này. Ta đã xem và nằm lòng tất thảy những kiểu dáng trong đây. Huynh ngỏ ý muốn gửi nó cho đệ, sau này khi cần có thể dựa vào đó mà làm kế sinh nhai. Nói rồi đưa tay đẩy bản phác thảo qua phía người em.

- Nói thật, đệ cũng chưa rành lắm về bonsai, nếu khước từ sợ rằng huynh cho là khách khí, vậy đệ xin được nhận nó như một món quà vậy. Sau này biết đâu cần cũng chẳng thừa. Đa tạ sư huynh!

Tới tuần rượu thứ bảy thì 2 người cũng đã thấm mệt. Bọn lái buôn ăn uống lo say cũng rục rịch xốc lại xiêm y chuẩn bị lên đường. Để ý thấy trong bọn có một người ra dáng cầm đầu, Văn tiên sinh tiến lại gần lão cung kính thưa:

- Khí không phải, cho hỏi đoàn ta chuẩn bị xuất hành về hướng nào vậy. Nếu về ngả Hà Nam, xin phép Đại nhân cho một người quá giang thì tốt quá.

Bọn ta không về Hà Nam mà xuôi về Đông Kinh, nhưng bạn ngươi muốn về Hà Nam thì theo ta, dọc đường ta sẽ gửi đi tiếp. Tùy!

Dứt lời, lão quay ra hối đám lái buôn còn lán lại gian trong với mấy ả cô đầu má ửng hồng đang cố thoát khỏi những bàn tay nhớm nhúa của bọn lai buôn luồn sâu vào bên trong dải yếm.

- Huyền đệ nhớ giữ gìn sức khỏe, có dịp huynh sẽ ghé thăm.

- Hiền huynh không phải quá lo lắng cho đệ. Huynh nhớ bảo trọng, đệ xin cáo từ.

Hai người ôm chặt lấy nhau như chưa muốn dứt, dường như Văn tiên sinh còn định nói câu gì nhưng nghẹn ngào mãi mà chưa cất thành lời. Lão lái buôn khi nãy quát lớn, ra roi quất mạnh vào hông con ngựa bạch. Văn tiên sinh vội buông ra, tay chới với như muốn níu kéo một vật gì. Đoàn người kéo theo đám ngựa thồ những đụn vải nặng trĩu, hòa vào trong bọn ấy, bóng dáng người em cùng tiếng vó ngựa lốp cốp khua trên con đường đất khô cằn, nhòa dần trong màn đêm đen xẫm.

Văn tiên sinh đưa gấu áo quệt những giọt nước mắt mặn chát lăn đang lăn trên gò má, trút tiếng thở dài, rảo bước quay đầu về xóm trọ.

Còn nữa...

vucongthin
10-01-2011, 05:53 PM
Cái bản thảo các dáng thế bonsai đó của ai vậy anh? Em thấy cái bản thảo đó rồi! Nhưng nó có 1 "dị bản" nữa chứ! Không biết ông JOHN YOSHIO NAKA suy nghĩ như thế nào khi thấy "dị bản" đó nữa!

culanluasg
10-01-2011, 07:09 PM
lối hành văn của bác Rồng Tre thực là có tài chẳng kém nhà viết kiếm hiệp nào

rongtre95
11-01-2011, 06:48 AM
Bỗng có một cánh tay vỗ nhẹ lên vai làm tiên sinh chợt tỉnh, té ra là Trần trưởng lão. Tiên sinh cúi đầu lễ phép chào. Trần trưởng lão mau miệng hỏi:

- Thế bác không ở lại với bà con sao mà bỏ về giữa chừng vậy? Lão về đến đầu làng thấy bọn trẻ kháo nhau, có thuyết khách trên đường chu du, ghé qua làng ta, mọi người đang tụ tập cả ở sân Đình thì phải.

- Dạ! Thưa cụ! Con tự dưng thấy trong người khó ở nên muốn tĩnh tâm một chút. Mời Trưởng lão quá bộ đến nghe, xem có lĩnh hội được điều gì không ạ!

- Khà khà! Cũng lâu lắm rồi làng ta không có cao nhân nào ghé qua, để ta xem thử. À mà này, lão mới đi thăm con gái lão bên Nghĩa Hành, nghe nói năm nay chợ Viềng mở hội nhớn lắm, chưa đến ngày khai chợ mà dân chúng đã chuẩn bị cổ vật lẫn cây cảnh xí phần kín chỗ hết cả rồi. Thế sang Xuân, bác có làm một chuyến không hử?

- Thưa cụ! Nhà con năm nay không được khỏe, vả lại cũng chưa biết Tết này cây cối bán được bao nhiêu, mà từ nay đến khi đó còn những hơn 3 tuần, lúc đó con mới tính được ạ.

- Ừ! Lão trông bác dạo này thần sắc không được tươi tốt lắm. Thôi! Ta đi thử xem sao, bác về nhé.

- Dạ! Con chào cụ.

Trong sân Đình, lác đác đã có người bỏ ra về. Năm hết tết đến công việc bù đầu, Đào chưa buộc dây, Quất chưa bứng bầu mà mất thời gian đứng đây, nghe thuyết khách nói những điều vừa rồi, có vẻ có lý đấy nhưng nói thì dễ, làm mới khó. Đến như Văn tiên sinh, đã từng có đến 3 năm giữ chức Quản trang Ngọc cảnh trong cung, lại thêm nhường ấy năm lăn lộn cùng dân làng tìm ra cách tạo tác cây cảnh sao cho nhanh, rẻ mà lại chóng thu bạc về, nhờ vậy mới có ngày hôm nay.

Trần trưởng lão đã tới nơi tự lúc nào, miệng còn đương thở dốc vì mệt, tách đám trai làng tiến vào phía vòng tròn sát mặt thuyết khách ngỏ lời:

- Thưa Đại nhân! Nãy giờ lão được nghe ngài nói rất hay về Tứ Mộc Trường Sinh. Phải công nhận rằng tự xưa nay, già chưa từng nghe qua thuyết này. Trăm nghe không bằng một thấy, mạn phép cho già hỏi, ngài có cái hình minh họa nào ở đây cho già đây và bà con tỏ tường những cây quí mà ngài đã dày công tạo tác?

- Hừm! Ta đã đi khắp bốn phương trời giảng về cách chọn phôi và làm cây qua thuyết Tứ Mộc Trường Sinh, ai ai cũng đòi xem cây của ta là lẽ gì?

- Chúng tôi người trần mắt thịt, đâu bậc thánh hiền? Bởi vậy nếu Đại nhân không có họa thảo làm minh chứng thì chúng tôi cũng đành chịu. Có thấy thì ắt sẽ tin, toàn giáo lý suông như vậy liệu có kết quả gì chăng?!

newcomer!!!
11-01-2011, 07:10 AM
Cái bản thảo các dáng thế bonsai đó của ai vậy anh? Em thấy cái bản thảo đó rồi! Nhưng nó có 1 "dị bản" nữa chứ! Không biết ông JOHN YOSHIO NAKA suy nghĩ như thế nào khi thấy "dị bản" đó nữa!

Nên đưa cái dị bản sang 1 topic khác để AE theo dõi mạch kiếm hiệp đang hồi hấp dẫn, J.Y Naka đã phát thảo nó vào năm 1972 thì phải .......

rongtre95
11-01-2011, 09:09 AM
http://img5.imageshack.us/img5/6015/2339320.jpg

Như đã chạm đến lòng tự ái, thuyết khách thấy khí huyết đang len lỏi làm nóng ran trong người, tất cả như đang cuồn cuộn chảy dồn hết lên tới đỉnh đầu rồi tụ lại lại trên khuôn mặt thanh tú, biến nó thành một hình thù hết sức kỳ dị. Hàng ria mép nhỏ xíu thả vài cọng trượt khỏi khóe miệng có đôi bờ môi rất nét, lúc nào cũng mọng đỏ giựt lên mấy cái. Bỏ qua phép tắc xã giao, thuyết khách lớn giọng mà rằng về phía đám đông tựa như vị Truyền giáo đang giảng Đạo cho đám con chiên:

- Cũng dễ hiểu một điều là mọi người khi nghe ta rao giảng, ai cũng vấn ta câu này mà đâu có nghĩ rằng, cây của ta không phải bất cứ ai cũng có diễm phúc được chiêm ngưỡng. Cây quí cũng như Bảo vật vậy, đã là quí thì cất giấu càng kỹ nó lại càng quí, càng ít người thấy thì đương nhiên nó trở thành hiếm, quí - hiếm là vậy, khi đó nó ắt sẽ trở nên vô giá!

Nói thật với các người, cây của ta đến Vua cũng chỉ được tặng duy nhất một cây, văn võ bá quan trong Triều cũng hiếm người được trực nhãn thì thường dân như các người làm sao có thể có được diễm phúc ấy. Ta làm cây là để mình ta thưởng thức chứ dặt không có ý bán mua, giả như nếu cây của ta mà đem bán sẽ đắt như tôm tươi vì nó đã quí lại còn đẹp. Cây của ta, bọn lái buôn Tây Ban Nha đã gặng hỏi mà ta cũng một mực chối khéo, bọn người Thổ tít tắp bên phía trời Đông ghé chơi, mang lụa là châu báu ra thương lượng, ta cũng không thuận… Nếu đem số báu vật ấy qui ra bạc trắng thì cũng phải dùng đến cả trăm con ngựa thồ mới mong chở hết…

Nói ra điều này, các người không tin, nhưng nếu các người không tin thì làm sao ta còn đủ hứng thú để tiếp tục hầu chuyện các người. Thử hỏi, khi chia sẻ những kinh nghiệm của riêng bản thân ta, ta được lợi gì từ phía các ngươi? Lợi gì?! Nếu các người vẫn tỏ thái độ bất hợp tác như vậy, ta xin chấm dứt tại đây. Chỉ tiếc một điều, ta đương soạn dở cuốn "Mộc Cảnh Tạo Tác Bí Truyền Tự" nói về cách tạo tác cây cảnh của ta, cũng chỉ còn vài chương nữa là công việc hoàn tất. Với ý định không để thất truyền một cách làm hay, một nghề mà không phải ai cũng sẵn lòng truyền bí! Vậy mà! Than ôi! Các người! Các người vặn vẹo làm ta cụt hứng. Thử hỏi ở địa vị các người, liệu ai có đủ tâm trí mà viết tiếp? Liệu có còn động lực nữa không?! Vô tình, các ngươi đã bị chính cái thói khinh khi cướp đi cơ hội đổi đời rồi đó. Lỗi này do đâu, các người tự vấn!

Dân làng im phăng phắc, chẳng ai còn dám hó hé điều gì, tiếng bàn tán tắt lịm. Thấy thuyết khách dường như có ý định bỏ đi, Trần trưởng lão đứng dậy, hai bàn tay gầy guộc nổi đầy gân guốc đan vào nhau, dâng ngang tầm mắt, làm bộ nhẫn nại:

- Dạ thưa Đại nhân! Già đây xin có lời, trước là mong Đại nhân rộng lòng độ lượng mà bỏ qua cho cái sự cố chấp bọn dân đen. Sau là thực tâm muốn biết quí danh của Đại nhân nhằm tiện bề xưng hô cho phải phép.

Hiểu được tình thế như đã được vãn hồi, Thiên Hạ Đệ Nhất Khảo Phôi lại đáp lại, giọng mỉa mai:

- Không dám! Không dám. Một cái tên chẳng nói lên được nhiều điều, chỉ cần mọi người hiểu được thuyết “Tứ Mộc Trường Sinh” mà đem ra vận dụng thì tự khắc, tên ta coi như đã ở trong lòng các ngươi rồi, hà tất chi phải biết quí danh ta. Ta nói tên của ta ra đây cho mọi người biết, vô hình chung chẳng phải là ta là kẻ háo danh sao? Chỉ có kẻ háo danh mới tự quảng bá cái tên của mình. Nếu mọi người cố nài, ta e phải thất lễ, nếu mọi người tin yêu thì cứ gọi tên ta như những điều đã ghi trong tấm thẻ này cũng đã là quá quắt lắm rồi!

Nói đoạn, thuyết khách vén tay áo là giương cao tấm ngà voi có khắc 6 chữ “Thiên Hạ Đệ Nhất Khảo Phôi”, quay một vòng cho mọi người hết lượt trông rõ.

Văn tiên sinh sau khi tạm biệt Trần trưởng lão trở về tư gia trong lòng bộn lên cảm xúc vui buồn khó tả. Tưởng rằng ông Giời tước đi của mình cơ hội cuối cùng…Vậy mà nay… Mải mê suy nghĩ, tiên sinh đã bước vào đến tận bậc tam cấp, qua một khoảng sân bày la liệt những cây cảnh tự lúc nào không hay. Nhác thấy bóng tiên sinh, chị vợ bước ra đon đả âu yếm nhìn chồng. Nhận thấy nét mặt bối rối của tiên sinh thì chị ta khựng ngay lại. Khuôn mặt trái xoan phúc hậu hiện rõ vẻ lo lắng, ấp úng không thoát thành lời:

- Thầy…thầy nó sao vậy? Chẳng phải thầy bị trúng phong sao …?

Văn tiên sinh thoáng chút lúng túng nhưng đã kịp trấn tĩnh, nhỏ nhẹ:

- Ồ! Mẹ thằng Phước không phải lo, tôi không sao đâu.

Vừa nói vừa bước vội vào gian giữa, nơi tiên sinh cất giữ những kỷ vật bấy lâu. Một tay vịn lấy bậu cửa, ngoảnh đầu lại nói với ra:

- Hôm nay nhà mình có khách, mẹ nó chạy ào ra chợ mua cho tôi cút rượu Làng Vân, bạc thừa mua lấy con cá chép với ít trà ngon, nhớ ghé nhà Trần trưởng lão mời tới luôn thể, tôi ở nhà đón khách. À! Mà quên, hình như Trưởng lão đang ở sân Đình, mẹ thằng Phước cứ đi chợ, để tôi sai người tới Đình làng cũng được.

Người làm vườn đang ghì néo tán cây Tuyết Tùng trong sân. Cây Tuyết Tùng này vốn là cây con đẻ ra từ một nhánh nhỏ nơi cây mẹ mà tiên sinh thuở còn làm trong Ngọc Cảnh mang về, nay thân cành đã phủ kín cái ang men màu lam ngọc, bộ rễ nổi gân trải đều ra tứ phía ôm lấy hòn đá Thạch Anh hệt như trong bức tranh Thiên Mộc Tọa sơn của danh họa Tề Bạch Thạch bên nước Tàu.

Vời người đàn ông lại, chả biết tiên sinh ghé tai dặn nhỏ câu gì đó, chỉ thấy người đó vội vã đi ngay.

Tiên sinh còn lại một mình, dòng suy tưởng lại tuôn trào trở lại, những hình ảnh một thời đã qua, những kỷ niệm tiên sinh thầm dấu trong lòng bấy lâu, nay bỗng chốc ùa về…

satruky
11-01-2011, 09:42 AM
Quá hay luôn.

newcomer!!!
11-01-2011, 12:38 PM
Quá hay luôn.

Quả nhiên là hay, E đang chờ hồi cuối nè A Sang. Không phải vì mong Rongtre viết nhanh mà lờ mớ đoán được cái kịch tinh của hồi cuối .......;;)

Cám ơn Bác Rongtre nhé, hành văn chuẩn quá .

rongtre95
11-01-2011, 02:06 PM
http://img834.imageshack.us/img834/179/thuymac.jpg

- Dạ bẩm quan lớn! Thái Hoàng Thượng sai con mời quan lớn vào chầu ạ!

Tên lính quê Vị Xuyên có dáng người thô, mặt chữ Điền thật thà chất phác, chắp tay lễ phép. Tiên sinh chỉnh lại áo mũ, vén tay gạt mấy cảnh Liễu, băng qua hồ Bán Nguyệt, bước lên đại sảnh tiến vào cung.

- Thái Thượng Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn…

- Miễn lễ! Miễn lễ! Khanh đứng lên đi. Hôm nay Trẫm cho vời khanh vào, trước là để hỏi về cây Tuyết Tùng trong Ngọc Cảnh hiện giờ ra sao, đã hồi lại hay chưa…

- Dạ bẩm Hoàng Thượng, cây đó từ khi Sứ giả nước Tần dâng tặng, nay thần theo dõi thì có vẻ rất hạp với khí hậu của ta nên đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc, nếu cứ đà này thì chỉ đến Hạ Chí là cành lá sum xuê thưa Bệ Hạ!

- Được, được lắm! Ngươi quả không phụ lòng ta. Việc thứ hai cũng chính là từ đó mà ra. Ta đang không biết phải ban cho ngươi thứ gì để tưởng thưởng ngươi đã không quản sớm hôm mà chăm sóc Ngọc Cảnh. Vậy ngươi có nguyện ý gì không, cứ nói?

- Muôn tâu Bệ Hạ! Thần có được như ngày hôm nay là nhờ ơn giời bể của Bệ Hạ. Thiết nghĩ, cuộc sống hiện tại thần thấy cũng đã là đủ lắm rồi, thần cũng chẳng màng tới thứ gì. Duy chỉ có điều trăn trở bấy lâu nay mà thần chưa có dịp thực hiện…

- Ngươi mau nói ra, chớ có giữ kẽ mà làm gì, ta nghe!

- Dạ thưa Bệ Hạ! Chẳng là thế này, ngày xưa, khi thần còn là chàng sĩ tử tá túc dưới Thành Nam ôn luyện đợi kỳ thi Hội. Thần có kết nghĩa huynh đệ với một người tên là Vân Huyền, người quê xứ Hà Nam, Vân Huyền chẳng may sơ xuất mà bị đánh trượt kỳ đó. Trước lúc chia tay, thần có hứa với Vân Huyền rằng, sau này đỗ đạt, công thành danh toại, thần sẽ cố gắng ra tay giúp đỡ…

- Khà khà! Tưởng ngươi đòi hỏi gì to tát, một việc nhỏ như vậy Trẫm làm sao có thể để ngươi phải bận tâm. Hiện trong đám Hoạn quan còn thiếu mất một người cai quản, vậy nếu giả như đệ của ngươi không chê thì mau cho hắn biết mà còn chuẩn bị.

- Đội ơn Bệ Hạ! Thần sẽ bắn tin liền, nếu Bệ Hạ không còn việc gì cần tới thần, thần xin cáo từ.

- Cho ngươi lui.

Văn tiên sinh trở ra, trong lòng khấp khởi vui như Tết, tức tốc cắt cử 2 tên khỏe nhất trong đám gia nhân, chọn lấy 2 con ngựa chiến, chuẩn bị lương thực, mang theo thư tay của Văn tiên sinh trực chỉ hướng Hà Nam. Sau Bảy ngày Bảy đêm ngóng chờ mà Tiên sinh vẫn không thấy tin tức của 2 tên gia nhân hồi đáp. Bước qua ngày thứ Chín thì bọn họ mới lếch thếch trở về. Không kịp nghỉ ngơi, yết kiến Tiên sinh bẩm báo.

Số là sau khi nhận lệnh của Văn tiên sinh, 2 gã gia nhân như lời dặn, cưỡi ngựa suốt 2 ngày 3 đêm không nghỉ tìm đến Hà Nam rồi hỏi lần mà tới Làng Mộ Đức, Phủ Nam Điền. Dọc đường, hỏi hết người già đến trẻ con mãi mới tìm ra trú quán của Vân Huyền. Đến nơi, gặp già Làng Mộ Đức thì hay tin Vân Huyền đã bỏ xứ gần 2 năm nay, theo bọn lái buôn ngược lên vùng Hà Quảng, từ bấy đến nay không thấy tin tức gì, các người muốn tìm thì cứ thế, cứ thế mà hỏi, ắt sẽ thấy.

Lại mất 1 ngày đường nữa rong ruổi ngược lên Hà Quảng, tới nơi dò hỏi thì dân bản chẳng một ai biết Vân huyền là ai. Chỉ biết rằng, cách nay 4 con trăng, dân bản nhìn thấy một đám lái buôn thồ vải qua bên kia biên giới. Đồng hành cùng bọn lái buôn có một chàng thanh niên nét mặt thanh tú, ăn nói dễ nghe, vẻ mặt và điệu bộ khác xa với số còn lại, chắc không phải là dân buôn. Hơn 1 tuần sau, chỉ thấy độc có mỗi chàng trai trở lại, bặt không thấy đám lái buôn đâu nữa. Nghe đâu, con gái độc của lão Trọc Phú người Mèo Vốn phải lòng gã, bỏ nhà ra đi, ăn ở với gã như vợ chồng. Lão của Trọc Phú vốn có mắt tinh đời, ra sức khuyên can mà chẳng ăn thua gì, vì sợ mất con mà đành chấp nhận. Hôn lễ được tổ chức đình đám, cỗ bàn bày biện không dễ đến răm hôm.

Thế hiện giờ họ sống đó ở đâu, già làng có biết, làm ơn chỉ giùm?

- Ồ! Từ ngày có chàng rể người Kinh, lão Trọc Phú đang khỏe mạnh là vậy mà chỉ tháng sau, tự dưng lăn ra chết, nhà lão hiếm muộn chỉ có mỗi một mụn con nên cái gia tài đó thuộc về vợ chồng cô con gái. Muốn đến thì cứ lần dọc theo con suối kia qua 2 ngọn núi, tới ngọn núi thứ 3 có tên Lĩnh Nam, hỏi khắc biết.

Giã từ già làng, lần hồi tới chân ngọn núi thứ 3 thì bước ngựa chậm lại, tay cương buông lỏng. Dưới suối, trên mấy hòn sỏi lớn cỡ cái nong, một đám nho sĩ đang thoăn thoắt, hết chuyền bên tả lại qua bên hữu với những thế võ hết sức điêu luyện. Hai gã gia nhân liền ghì cương, hắng giọng. Cả bọn nho sĩ dừng ngay tức khắc, nghếch mặt dò xét, thấy 2 kẻ lạ thật thà chất phác, một trong đám nho sĩ bèn hỏi:

- Mấy người tìm ai?

- Chúng tôi từ dưới xuôi lên, tìm một người tên là Vân Huyền, mong các vị chỉ giúp.

- Hai người là gì với Vân Huyền Đại gia? Người nhà hay đến xin việc? À! Chắc đến mua cây? nếu là mua cây hay xin việc thì tôi khuyên các người sớm quay lui. Là người của quan Phủ đến do thám cũng chẳng ăn thua gì đâu. Đố các người lọt được vào trong. Kia kìa! Đó! Các người có thấy khuất sau rừng Bách có một mái nhà lợp ngói Hồng Thổ đó không? Trang viên của Vân Huyền Đại gia đó.

Dứt đoạn, nho sĩ bỏ mặc 2 người đứng lại, vội nối gót theo bọn phía trước, tất tả nhằm hướng chùa Thiền Quang, mất hút bên kia sườn núi.

Buộc ngựa vào một bụi Duối lúp xúp bên vệ đường, 2 gã gia nhân men theo triền dốc dựng đứng những đá Tai Mèo nhọn hoắt, ngược lên đỉnh núi. Chừng hơn một giờ sau mới lên tới chỗ vị nho sĩ đã chỉ. Tuy đã thấm mệt sau chặng đường dài gian khổ, lại thêm phần vì dốc đá cheo leo nhưng cả hai đều như bừng tỉnh. Hiện ra trước mắt là một khung cảnh hết sức thơ mộng, mây vờn quanh những tán cây Bách, phía bên kia triền dốc, thấp thoáng bóng mấy Sơn nữ váy áo sặc sỡ ẩn hiện trong mây. Tiếng chuông bên chùa Thiền Quang vọng lại rơi tõm vào không trung làm cho khung cảnh trở nên hết sức huyền bí...

Những cây Bách Tán cổ thụ nằm rải rác, cây nào cây ấy thân to dễ đến vài người ôm không xuể. Lối vào Trang viên là những phiến đá xanh nhẵn thín dẫn đến tận một cách cổng gỗ Lim lừng lững đóng im ỉm. Phía trên có ghi mấy chữ “ Trúc Lâm Huyền Gia Trang” bằng lối thư pháp rất uyển chuyển. Ngay trụ cổng được đặt 2 con Sư Tử bằng đá trắng, ngồi chồm hỗm nhe nanh. Bao xung quanh khuôn viên là những khúc hào sâu có dễ đến mấy thước. Dọc theo bờ con hào sâu ăm ắp nước được trồng những cây Trúc xanh cao vút đổ bóng xuống mặt hào, ken dày tạo thành một bức tường mành, ngăn ánh mắt của những kẻ hiếu kỳ.

- Rồi sao? Rốt cuộc thì các ngươi có trực diện em ta không hử? Mau mau thuật lại!

Chẳng để Tiên sinh phải chờ lâu, một trong hai gã gia nhân vội thưa tiếp:

- Dạ! …

Muốn biết Tiên sinh có tin tức gì về Vân Huyền, xin mời ghé lại kỳ sau, mọi sự sẽ tỏ tường!

vuongcc
12-01-2011, 08:38 AM
Rất hay!
Cảm ơn bạn!

rongtre95
12-01-2011, 12:37 PM
http://img207.imageshack.us/img207/361/muakiem.jpg

- Dạ! Thưa Đại nhân! Chúng con cũng đã hết sức cố gắng nhưng thật tiếc là…

Hai người đang mải mê quan sát Trúc Lâm Viên mà không hề biết rằng, từ xa, dưới tán lá những cây Tơ Hồng đan thành một búi dày đặc, nhất cử nhất động của họ đều không lọt qua được một ánh mắt rình mò phía sau. Như có linh tính mách bảo, gã lớn tuổi hơn, nhanh như Sóc, quay phắt lại nhưng cũng chỉ kịp nhận ra cái chỏm mũ có đính những sợi lông Đại Bàng được nhuộm màu xanh đỏ lẩn vào rừng cây. Kéo tay gã nhỏ tuổi, cả hai người tiến sát lại cánh cổng gỗ Lim, ghé mắt nhìn vào bên trong. Dường như không thấy được gì, một trong hai người liền gõ mạnh lên cánh cổng ra dấu gọi cửa. Một lát, cánh cổng Lim từ từ hé ra, chỉ đủ cho hai người nhận thấy phía trong, một gã đàn ông cởi trần, trên người vận một cái khố trễ xuống quá rốn, đứng chắn ngang lấp đầy kẽ hở, quát lớn:

- Các người cần gì?

- Dạ! Thưa…, chúng tôi là người của Quản Trang Ngọc Cảnh Văn tiên sinh, có thư tay muốn gặp Vân Huyền Đại nhân ạ! Chúng tôi…

Không đợi cho hai gã gia nhân dứt lời, hắn liền giựt phắt cuốn thư, sập ngay cổng lại, biến vào bên trong. Nửa giờ sau, cánh cổng rít lên ken két, vẫn tên lúc nãy lớn tiếng vọng ra:

- Huyền Đại nhân hiện đang khó ở, nhờ 2 người về bẩm lại với chủ nhân của các người rằng, không phải bận tâm.

Hai gã gia nhân chưa kịp định thần, cánh cổng đã đóng lại, xung quanh trở nên tĩnh lặng. Mặt trời đã xuống quá mái chùa Thiền Quang, tiếng mõ điểm nhát một đều đều như mơ ngủ, sương bắt đầu dày thêm che khuất tầm mắt, bốn bề âm u, hơi lạnh toát ra từ khe núi gờn gợn nổi da gà.

Khí hậu miền Sơn cước kỳ lạ, ban ngày thì rất oi bức nhưng đêm xuống, trời trở lên lạnh lẽo, kẻ lạ khó mà chịu ngay được. Người và ngựa thấm mệt, gã lớn tuổi nói:

- Anh em mình, vì Tiên sinh mà không quản khó khăn, đã mất công mò tới tận đây rồi mà chẳng thu được kết quả gì, thật không phải với Tiên sinh. Anh với chú tìm cái gì lót dạ, mọi sự mai hẵng tính.

- Em nghe dân bản nói, vùng này bọn cướp ban ngày lẩn khuất, đêm đến hoành hành dữ lắm, ta mau tìm chỗ trú thân đợi tới sáng rồi tính tiếp.

Đi miết, đi miết, cả hai mới thấy bên kia ngọn núi có ánh đèn le lói, trong lòng lấy làm mừng vội thúc ngựa phi nước đại hướng tới. Dừng ngay trước cửa, nơi có miếng gỗ nguệch ngoạc mấy chữ Khẩu Lâm Tửu Quán, gắn trên cái cọc gỗ bằng cổ tay. Buộc ngựa vào chân cột, vơ vội nắm cỏ khô quẳng xuống cho chúng nhai, hai người đội liếp, chui tọt vào trong. Trong Tửu Quán lúc này lưa thưa vài mống, đảo mắt nhìn quanh thấy một cái bàn gỗ chắp vá gần cửa sổ, bọn họ dấn tới đặt hành lý xuống gậm bàn, ngoắc tay ra dấu chủ quán mang rượu thịt tới. Yên vị chửa được bao lâu, bát rượu mới vơi có phân nửa thì gã nhỏ tuổi hích khẽ vào vai gã lớn tuổi, chỉ tay phía cái bàn bị khuất bên trong.

Gã lớn tuổi giật mình nhận ra cái chóp mũ có đính mấy sợi lông vũ Đại Bàng nhuộm màu xanh đỏ trên đầu người đàn ông có dáng nhỏ thó đang say sưa gặm cái đùi Dê nướng, miệng mũi dính mỡ toèn nhoèn. Cảm thấy có người đang để ý, hắn xây mặt lùi vào phía trong. Lát sau đã thấy hắn đứng dậy, móc mấy đồng bạc dúi vào tay chủ quán, trên bàn cái đùi Dê vẫn còn khá nhiều thịt nằm chỏng chơ bên hũ rượu sành. Gã lớn tuổi cũng chỉ kịp nhìn thấy bên hông thực khách đeo lủng lẳng một thanh đoản kiếm được giắt trong tấm da Trâu để lộ phần chuôi mạ bạc sáng lóa dưới ánh đèn rồi mất hút vào bóng đêm.

Gọi người chủ quán lại, gã gia nhân lớn tuổi chỉ tay về hướng thực khách mới ra có ý thăm dò. Lão chủ quán như không hiểu, quầy quả bỏ đi. Rút trong tay nải ra 2 đồng bạc trắng nhét vào tay chủ quán, tức thì lão ghé tai nói vừa đủ nghe…

Hừm! Thật khó hiểu, thế rồi sao?

Tiên sinh không còn giữ được vẻ bình tĩnh cắt lời gia nhân hối tiếp.

- Dạ! Sáng hôm sau chúng con rời Tửu Quán, lập tức quay trở lại Trúc Lâm nhưng cũng như hôm trước, không gặp được ai. Biết Tiên sinh ngóng tin mà có nán lại cũng chẳng ăn thua gì nên chúng con xuống núi trở về ạ! Mong Tiên sinh xá tội!

- Các ngươi đứng lên đi, các ngươi vì ta mà vất vả đã mấy ngày giời, tắm rửa ăn uống rồi cũng nên nghỉ sớm đi, mai còn nhiều việc lắm.

Vốn rất tin tưởng bọn gia nhân nên Tiên sinh không gặng hỏi thêm điều gì nữa, quay về tư phòng. Đêm khuya thanh vắng, bọn gia nhân đã thiêm thiếp thì chợt nghe tiếng Nguyệt cầm vọng vào từ phía vườn Liễu.

Dưới gốc Liễu Đào già, trên phiến đá nối bậc thềm với Lầu Ngũ Giác tâm Hồ Mộng Thủy, bóng Tiên sinh ôm đàn đổ thành một vệt dài trên mặt hồ loang loáng ánh trăng. Tiếng đàn lúc nhặt lúc khoan hòa lẫn ngâm ngẹn ngào của Tiên sinh,thả vào thinh không nghe não lòng. Tự lâu lắm rồi, họ không thấy Tiên sinh ngâm lại bản “Nguyệt Dạ Vũ Kiếm”. Họ biết, thể nào rồi Tiên sinh cũng lại thêm một đêm không ngủ.

Minh nguyệt;
Sơ quải mộc tê;
Đới kiếm du đông khuyết.
Chiết Liễu thính thùy gia;
Vưu hận đương niên biệt.

Án kiếm cử bôi tình kích liệt;
Uyên Ương lộng, hàn quang phi tuyết;
Vũ đảo thư hoài duy trích huyết;
Thử hận hà thời diệt?

Tạm hiểu nghĩa là:

Trăng sáng;
Vừa treo lên ngọn quế;
Bèn đeo kiếm ra cửa thành phía đông.
Khúc Chiết Liễu không rõ nghe vẳng từ nhà ai;
Càng thêm hận nỗi li biệt năm xưa.

Chống kiếm, nâng chén, trong lòng xúc động;
Vung kiếm Uyên Ương, ánh sáng lạnh như bông tuyết bay;
Say múa ngã xuống, muốn viết lại nỗi lòng, chỉ biết lấy giọt máu;
Hận này đến bao giờ hết được!


http://img262.imageshack.us/img262/8663/ngamtrang.jpg



Còn nữa...

rongtre95
12-01-2011, 03:21 PM
http://img8.imageshack.us/img8/2595/bbbim.jpg

Trần Hùng
12-01-2011, 03:28 PM
Tèn tén ten!

Hoanglong70
12-01-2011, 03:48 PM
Chân thành cám ơn Rongtre95! Rất tuyệt!

Hoanglong70 xin phép copy lại toàn bộ những bài này, sau đó sẽ đem theo, bày ra mà đàm tiếu mỗi khi có dịp họp mặt với bạn bè cùng sở thích.

Một lần nữa, xin chân thành cám ơn!

Trần Hùng
12-01-2011, 03:51 PM
Chân thành cám ơn Rongtre95! Rất tuyệt!

Hoanglong70 xin phép copy lại toàn bộ những bài này, sau đó sẽ đem theo, bày ra mà đàm tiếu mỗi khi có dịp họp mặt với bạn bè cùng sở thích.

Một lần nữa, xin chân thành cám ơn!

Chú muốn khóa nick hả, anh Văn nghe thấy là tiêu liền đó Hoanglong70 ui! Thui, tớ xách dép chuồn đây, tội đâu chú ráng chịu nha!

Thụy74
12-01-2011, 04:32 PM
Chân thành cám ơn Rongtre95! Rất tuyệt!

Hoanglong70 xin phép copy lại toàn bộ những bài này, sau đó sẽ đem theo, bày ra mà đàm tiếu mỗi khi có dịp họp mặt với bạn bè cùng sở thích.

Một lần nữa, xin chân thành cám ơn!

A lại lộn nữa rồi,đúng thật hột vịt,rồng....cũng,huống chi người nhỉX_XX_X.A nên sao lưu lại để mà LƯU TRUYỀN rộng rãi,cho hôm nay và mai sau,bởi đây có thể là ...là gì nhỉ,thôi là gì thì nằm ở người đọc,sau khi đọc xong nó vậy.8-X8-X.E chạy trước đây,đường cũ,đích cũ,hẹn gặp lại,và chúc nhiều may mắn.=P~=P~

rongtre95
13-01-2011, 10:09 AM
http://img573.imageshack.us/img573/405/aaaapn.jpg


Sau hồi Quan Thái Giám rước cây “Mộc Dị” về Ngọc Cảnh, thời gian sau này nhà Vua cũng ít lai vãng tới Ngọc Cảnh. Con tạo xoay vần, sự nghiệp của Văn tiên sinh cũng ngoặt sang ngả khác. Tiên sinh được thuyên chuyển qua đảm đương công việc ở Phủ Thanh Thiên…

Cuối Thu năm đó, hạn hán kéo dài, mùa màng thất bát nên trộm cướp nổi lên hoành hành khắp chốn. Chưa hết, lại thêm nạn quan tham, nhũng nhiễu dân tình nhân cơ hội ấy mà bùng phát, dân tình rất đỗi oán than. Kiện cáo vị thế mỗi lúc một nhiều, các quan từ Phủ tới Triều Đình thăng đường liên tục cũng không sao xử kịp…

Rời Ngọc Cảnh chưa được mấy giờ, Văn tiên sinh bắt tay ngay vào công việc ở Phủ Thanh Thiên. Bao nhiêu vụ án tồn đọng được Tiên sinh lần lượt xử lý, cho dù là thường án hay kỳ án cũng đều chiểu theo những điều ghi trong Minh Du Luật mà vận dụng, khéo léo giữa lý và tình nên từ những kẻ sắp ra pháp trường đến bọn bị tống trong ngục tối đều rất lấy tâm phục khẩu phục… Thiên hạ vì thế mà phần nào bình an trở lại.

Đương mải mê xem lại mấy kỳ án bọn dưới Phủ xử chưa xong, bỗng có tiếng trống kêu oan gióng lên một hồi gấp gáp, biết có kẻ đến thưa kiện, Tiên sinh sai lính mở cổng cho vào...

Hai hàng vệ binh bồng giáo nhất loạt hô vang:

- Tiên sinh Đại nhân thăng Đường!

Tên lính dẫn hồi nãy dẫn một người đàn ông dáng nhỏ thó, đầu đội chiếc mũ có đính mấy sợi lông vũ Đại Bàng nhuộm màu xanh đỏ, ăn mặc xuềnh xoàng, vẻ mặt lo lắng bước vào.

- Nhà ngươi tên gì, từ đâu đến, có việc gì mà gióng trống kêu oan?

Tiên sinh nghiêm nét mặt hỏi người mới tới đang phủ phục phía dưới, hắn liền khấu đầu thưa:

- Dạ thưa Đại nhân, tiểu nhân tên Trương Lộc, quê ở Vạn Ninh, Phủ Châu Giang, lấy nghề buôn vải làm kế sinh nhai ạ! Thưa Đại nhân anh minh sáng suốt, tiểu nhân…

- Ngươi chớ có dài dòng làm mất thời gian của bản quan, sự thể ra sao mau thuật lại ta nghe.

- Dạ bẩm Đại nhân! Cách nay quãng độ ba năm, tiểu nhân cùng đám bạn nghề trên đường thồ vải qua nước Sản, có ghé qua Hà Nam Phủ tích hàng… Lần đó, có một người tên là Vân Huyền…

Nghe tới đây, Tiên sinh giật thót, láng máng hiểu ra sự việc nhưng cũng không tỏ thái độ gì, chú tâm lắng nghe.

-… Vân Huyền đến làm quen ngỏ ý muốn nhập hội nhưng vốn liếng không có nên cả bọn chối từ ạ. Hôm sau, chúng con chuẩn bị khởi hành thì người đó lại tới xin làm chân giúp việc, nhận phần khuân vác và chăm lo cho lũ ngựa… Thấy cũng chả mất gì nên chúng con đồng ý cho gã đi theo. Chuyến đó, chúng con đổ hàng trên mạn Hà Quảng giáp ranh với Sản, đường xá xa xôi ghập ghềnh trắc trở mà có người phụ giúp nên chúng con ai nấy cũng đỡ mệt. Thấy hắn mặt mũi khôi ngô lại có tài kể chuyện nên cả bọn lấy làm tin tưởng, chẳng ai mảy may nghi ngờ giữ kẽ điều gì. Đến Hà Quảng, chúng con rắt ngựa băng qua rừng Bách rồi nghỉ lại giữa rừng, dựng lán nổi lửa nấu cơm, nghỉ tạm đợi sáng mai đi tiếp. Đêm đó, chừng canh Ba, chúng con vượt dặm đường dài nên ai cũng thấm mệt lăn ra ngủ li bì. Do trời lạnh, lại không quen dùng món thịt rừng nên đêm đó con hầu như không ngủ vì trướng khí đầy hơi, bị Tào Tháo rượt cho mấy hồi bèn lần ra khe suối… Khi quay trở lại thì thấy Càn Tốn bạn con đang ôm bụng lảo đảo, khắp mình máu me bê bết, con chưa kịp định thần hiểu ra chuyện gì thì Càn Tốn đã gục xuống tắt thở. Con chạy sang mấy lán bên cạnh thì cả bọn năm người còn lại đã chết tự lúc nào. Con cất tiếng gọi Vân Huyền thì cũng không thấy gã đâu bèn thắp đuốc đi tìm. Con lần tới một phiến đá nhô ra cái vực, soi đuốc xuống phía dưới , đang mải quan sát thì tự phía sau, bất ngờ con bị một nhát dao đâm vào lưng lút cán. Đuốc trên tay con rơi xuống và con chỉ kịp nhận ra Vân Huyền, sau đó không còn biết gì nữa. Tưởng con đã chết, hắn bỏ mặc con nằm lại giữa rừng với đoản kiếm còn cắm phập lưng con, kéo cả đám ngựa băng qua đường biên… Đến tận chiều hôm sau, bọn Tiều phu kiếm củi trong rừng tình cờ phát hiện ra con, vác con về bản thuốc thang cứu chữa, may phước cho con sau đó bảy tuần thì con dần lại sức. Thấy tình hình có vẻ hồi phục, con tìm cách trở về báo hung tin thì được đám Tiều phu mách bảo, có một người như thế, như thế… Từ bữa đó, con đã bỏ công dò la tung tích mong tìm được gã khốn trả thù nhưng…

Làm một hơi dài không nghỉ, gã lái buôn thuật lại hệt như những gì mà gia nhân Văn tiên sinh từng trải khi mang theo lá thư tới Trúc Lâm Viên.

- Nhà ngươi tố vậy, bản quan thực lòng muốn biết nhà ngươi có bằng chứng gì không? Ngươi phải hiểu một điều, tội vu khống cũng đáng chém đầu. Rõ chưa?!

- Dạ! Bẩm Đại nhân, tiểu nhân lấy thủ cấp ra mà thề rằng, những điều…

Nói rồi, gã lái buôn lần tay ra phía sau rút trong cái bao da Trâu cáu bẩn một thanh đoản kiếm có cái chuôi mạ bạc chạm trổ hai con Rồng uốn lượn ôm lấy phần cán, hai tay nâng thanh đoản kiếm dâng lên.

Cầm thanh đoản kiếm trên tay, Văn Tiên sinh hầu như không tin ở mắt mình. Nhớ lại lúc gia nhân về báo tin, rất tin lời bọn họ nhưng trong lòng Tiên sinh, chỉ mong chuyện vừa rồi không phải là thực mà chỉ là cơn mộng ảo. Lật qua lật lại thanh đoản kiếm, phía chân con Rồng có khắc mấy chữ “Phan Trụ Tướng Quân”. Lấy tay cậy mạnh vào cái gờ nhô lên thì bật ra một cái nắp gắn vào phần chuôi một cách rất khéo léo, người không tinh mắt khó mà phát hiện ra được. Thổ mạnh cán dao xuống mặt bàn, tức thì văng ra một miếng da Lừa cuộn chặt, được buộc bằng một sợi vải Điều. Tiên sinh lần mở tấm da, thấy trên đó có ghi mấy chữ, đại ý rằng: “Thanh Đoản kiếm này của Lão Tướng quân Phan Trụ, nó đã một lần cứu Vua Dục Khôi thoát khỏi cái chết. Kẻ nào dùng nó vào việc thiện, ắt sẽ gặp điều may mắn. Kẻ nào dụng nó vào việc ác, tất sẽ chuốc họa vào thân”. Mồ hôi Tiên sinh toát ra đầm đìa, huyết mạch căng cứng lan ra chạy khắp cơ thể làm chân tay run lên bần bật. Tên lính chầu bên cạnh thấy vậy liền chạy lại, Tiên sinh ra dấu bãi đường.

Vân Huyền bị chói giật khủy tay, cổ mang gông, dáng người phốm pháp nhưng gương mặt vẫn toát lên vẻ thanh tú đối nghịch với cái bụng đã bắt đầu phệ xuống, thất thểu lê bước vào chầu. Tên lính canh cởi trói nhưng vẫn không mở gông, lấy chân đạp mạnh khiến hắn rạp người xuống sàn…

Không rõ Tiên sinh sẽ xử trí ra sao, số phân Vân Huyền rồi sẽ thế nào, đón đọc kỳ tới!

Hoanglong70
13-01-2011, 12:44 PM
[CENTER]... Con lần tới một phiến đá nhô ra cái vực, soi đuốc xuống phía dưới , đang mải quan sát thì tự phía sau, bất ngờ con bị một nhát dao đâm vào lưng lút cán ...

Bác Rongtre95 tả đoạn này nghe hay quá. Nói nôm na như bây giờ là "đâm sau lưng chiến sĩ" ... Thật là tuyệt!

gato68
13-01-2011, 01:19 PM
Chú muốn khóa nick hả, anh Văn nghe thấy là tiêu liền đó Hoanglong70 ui! Thui, tớ xách dép chuồn đây, tội đâu chú ráng chịu nha!
lí do gì mà anh nói vậy. tên giống tên, người giống người, vả lại đây là truyện chứ đâu phải thực tế. Thấy hay thì nói hay, dở thì nói dở. cớ gì mà anh đi doạ người khác như thế ??????????? [-X
Tôi thấy hay, tiếp đi anh Rongtre =D>

Trần Hùng
13-01-2011, 01:25 PM
lí do gì mà anh nói vậy. tên giống tên, người giống người, vả lại đây là truyện chứ đâu phải thực tế. Thấy hay thì nói hay, dở thì nói dở. cớ gì mà anh đi doạ người khác như thế ??????????? [-X
Tôi thấy hay, tiếp đi anh Rongtre =D>

Chỉ là giỡn chơi với chú em mới quen Hoanglong70 thôi mà, không có ý gì khác, bạn hiểu sai rồi. Nhờ chú Hoanglong70 xác nhận giùm kẻo lại biến topic này thành nơi tranh luận thì uổng.

Thân!

TB: Mà cái bác Rongtre này mỗi ngày són ra có một tí, làm tôi ngày nào cũng phải mò vào xem nó đến đâu rồi, câu giờ dữ hen!

Hoanglong70
13-01-2011, 02:01 PM
- Bác Trần Hùng lớn tuổi thì ngồi ở bên đây, Gato68 chắc trẻ hơn thì ngồi kế bên đây, ... bên đây nè bạn, đi đâu cho xa vậy? :P

- Em áo xanh ơi! Cho đây thùng beer ướp lạnh sẵn nha! ...

- Hoanglong70 kêu beer rồi đó, Bác Trần Hùng và Gato68 kêu mồi dùm!

(PS: Sorry Bác Rongtre95, Bác cho spam chút để giải quyết chuyện riêng, Bác có hứng thú thì ngồi xuống đây luôn nhen).

gato68
13-01-2011, 02:31 PM
Diễn đàn bây giờ rất lộn xộn (theo em thấy vậy). Nên em mong các anh nếu có đùa thì tránh những câu có thể gây cãi vã ra. Em chỉ nói thế thôi chắc các anh hiểu. Còn beer thì em xin chịu, nhưng có rượu thì em uống, còn mồi hả, em có mỗi món thịt chó hấp riềng chấm mắm tôm thôi, các bác có nhậu không, mời các bác ra Hải Phòng nhậu nhé >:D<
P/s: xin lỗi bác rongtre nhé (mà nếu bác có nhã hứng nhậu thì mời bác luôn)

rongtre95
14-01-2011, 08:23 AM
Cũng chỉ còn vài khắc nữa là bước qua giờ Ngọ trong khi cơm rượu đã được bày biện sẵn mà bặt không thấy người giúp việc trở về, hai tay chắp về phía sau, Tiên sinh đi qua đi lại dưới cái ang có cây Tuyết Tùng ra chiều lo lắng.

Ngoài sân Đình lúc này hết sức ồn ào, kẻ nói ra, người nói vào mỗi lúc thêm phần ầm ĩ khó nghe. Đã có tiếng xô xát xảy ra, kẻ ủng hộ thì cho rằng thuyết khách nói có lý, người phản đối thì cho rằng giáo điều chung chung, dân làng chia thành hai nhóm đối nghịch, mươi phần thì có đến gần phân nửa ủng hộ thuyết khách. Đối qua đáp lại mãi mà không bên nào chịu bên nào, thành thử có kẻ nổi nóng không giữ được bình tĩnh, manh động ra tay. Lão Đàm Lò Rèn cãi không lại với con mụ Béo bán lòng lợn tiết canh đầu xóm chợ, mụ ta cứ nhảy lên xơi xơi, tay xỉa xói liến thoắng cự lại lão Đàm làm lão điên tiết giơ tay định cho mụ một đốp vào mặt. Một cánh tay rắn chắc bất chợt chụp cổ áo hắn, giật mạnh một cái khiến gã lăn đùng, nằm sõng xoài dưới nền gạch, mụ Béo thoát được cái tát triời giáng, lủi mất.

- Các người mất trí cả rồi hay sao mà…

Thì ra là Lý Võ Sư. Ngay tự đầu, lúc Vinh nghệ nhân có ý kiến, Lý Võ Sư cố gắng nín nhịn chờ xem sự thể ra sao. Đến lượt Trần trưởng lão ngỏ lời phân trần với thuyết khách thì Lý Võ Sư tưởng như không kìm nổi, mấy lần định xông vào nơi thuyết khách đang đứng nhưng cũng đã kịp ngừng lại. Tới khi dân làng bắt đầu tỏ ra phân rã thành hai phe đến độ sắp xảy ra hỗn chiến thì đặng chẳng đừng, Lý Võ Sư gạt phắt đám đông, thoắt một cái đã đứng ngay trước mặt thuyết khách. Hệt như con Sư Tử đang trong thế vồ mồi, tướng mạo dữ tợn, hai mắt gằm xuống vằn những vệt máu, hàm râu cánh Én xanh rì ôm lấy gương mặt vuông vức dựng ngược cả lên, Lý Võ Sư gằn giọng mà rằng:

- Này thuyết khách! Nhà ngươi tự đâu tới? Nguyên cớ gì chẳng ai mời mà tự dưng ngươi đứng ở đây lải nhải những điều này điều nọ? Thì cứ cho rằng vì ngươi muốn giúp dân làng nhưng bà con chúng tôi vốn đã quen làm theo cách chỉ mặt đặt tên, những điều ngươi nói ta ngặt không có ý coi thường nhưng ta thấy nó uyên bác quá, không gần với cách nghĩ của bà con, nó chỉ lọt tai những kẻ lắm chữ như ngươi… Vậy ta hỏi, trong thiên hạ có mấy ai được như vậy không hử?! Đã thế …

Trần trưởng lão thấy vậy vội can:

- Kìa bác! Bác nói vậy liệu có quá nhời chăng bác Lý? Người ta đến với mình do mời hay tự đến thì cũng là khách quí của Làng rồi, họ bỏ công bỏ việc mà làm như vậy âu cũng là vì muốn giúp chúng ta, sao bác lại lỡ đem ân trách oán hả bác Lý? Bác không nghe thì bỏ ngoài tai chứ sao lại…

Chẳng màng tới lời khuyên của Trưởng lão, Lý Võ Sư nhún mình nhảy phắt một cái phóng chân trụ lên bậc thềm dẫn vào cửa Đình, ngay cạnh con Rùa bằng đá đội trên lưng cái bia Công Đức ghi danh những người có công khai phá ra Làng Cảnh Lâm, mặt hướng về phía đám đông nói lớn:

- Thưa bà con! Từ khi Lý tôi chuyển tới định cư tại làng mình, thấy bà con tương thân tương ái giúp đỡ lẫn nhau thì bản thân Lý tôi đây rất lấy làm nể phục. Nay chỉ vì một lý do đơn giản vậy mà bà con quay ra xô xát lẫn nhau, thử hỏi có đáng không, có đáng không thưa bà con?

Thấy mọi người chịu nghe, Lý Võ Sư hạ giọng:

- Thưa bà con! Ngày xưa, khi còn tu luyện trong Thiền Quang Viện trên núi Lĩnh Nam, bọn nho sĩ chúng tôi hồi đó có nghe danh một người… Hắn có tài ăn nói khéo léo lại thêm đôi bàn tay ma thuật, biến những cây phôi thành những tác phẩm tuyệt mỹ, cây của hắn đẹp và quí nhưng quả thực cũng mới chỉ là đồn thổi chớ hiếm ai đã được thấy một lần. Trang viên của hắn tường cao, hào sâu dậu kín nên người thường khó lòng mà đột nhập. Bọn nho sĩ tinh nghịch tìm cách đột nhập nhưng cả bọn cũng chỉ có một người làm được điều đó, lọt được vào trong sau khi xem cây hết lượt cũng chỉ bẻ trộm được một nhành mang ra chứ chưa hề tỏ mặt gia chủ. Sau này tôi hoàn tục nên cũng không còn nghe nhắc đến. Tên hắn là Vân Huyền, phải chăng chính là vị thuyết khách đáng kính của chúng ta đang đứng tại đây, thưa bà con?

- Ồ! Đám đông nãy giờ mải nghe Lý Võ Sư nhất loạt quay sang phía thuyết khách thì y đã biến mất tự hồi nào. Mọi người rối lên một chốc thì đám đông bắt đầu giải tán, ai về nhà nấy...

Thấy Vinh nghệ nhân vẫn còn đứng đó, Trần trưởng lão nán lại, chờ cho mọi người đi vãn rồi níu Vinh nghệ nhân lại to nhỏ:

- Bác Vinh à! Lão còn nhớ Hội chợ Viềng năm ngoái, tay Địa chủ họ Đỗ dưới Nghĩa Hưng có mua một cây Sanh đại thụ. Hắn nhờ Cường Họa Sĩ phác thảo rồi xuống cưa sửa giùm. Mà cũng phải công nhận rằng cái tay Cường Họa Sĩ ấy tuổi trẻ mà tài cao, thật đúng là hậu sinh khả úy… Cây Sanh khi mua về phá tán tứ tung, thế mà dưới bàn tay hắn có một buổi đã thay hình đổi dạng, phải nói là gần như tuyệt mỹ…

- À à, con cũng đã một lần được biết mặt cây Sanh đó nhưng từ lâu rồi cụ ạ, ngày ấy con còn nhỏ nên chẳng hiểu gì về cây cối.

Vừa móm mém thuật lại, lão vừa quơ tay vấn lại mái tóc bạc trắng lòa xòa che hết phân nửa khuôn mặt, búi thành một bó như quả Cam Sành phía sau gáy. Hình như để nhớ lại điều gì, dừng lại một lát rồi tiếp tục:

- Ừ phải, bác nói chí phải. À mà tôi thuật đến đoạn nào rồi bác?

- Dạ! Đến đoạn bác Cường sửa tán ạ!

- Ừ nhỉ, già rồi tính mau quên, nói thật với bác cái cây ấy dưới tay Cường Họa Sĩ một hồi thì như có phép thần, biến hóa thành một cây khác đẹp lên gấp bội. Lão Đỗ lấy làm đắc ý, hớn hở mang cây Sanh quí đến Hội Viềng khoe, ai xem cũng đều trầm trồ khen ngợi…, họ ghé vào nhau bình phẩm ra chiều rất rôm rả. Lão Đỗ vui ra mặt.

Khề khà đủng đỉnh làm như trên đời này chẳng có gì phải vội, cứ kể được một lát thì Trưởng lão lại ngừng lại. Nhận thấy Vinh nghệ nhân tỏ thái độ suốt ruột, mãi lúc lâu sau lão mới thủng thẳng làm liền một mạch không nghỉ:

- Ấy vậy mà, vậy mà! Vậy mà có một người tự dưng xuất hiện trong đám xem cây, phán một câu, một câu gì nhỉ! À! Nhớ rồi, hắn chỉ nói mỗi một câu, hắn nói chắc như đinh đóng cột rằng, cây này mà đẹp cái nỗi gì, cây này chưa thể coi là một cây hoàn mỹ được…, mà nó chỉ xứng được ở độ cây phôi mà thôi. Nói xong hắn bỏ đi, đám hiếu kỳ xung quanh kháo lại lời hắn, người này rỉ tai người kia rồi cũng lần lượt lảng đi chỗ khác, chẳng còn ai ngoài già tôi đây và lão Đô ở lại. Lão Đô lấy làm ức lắm nhưng chẳng làm gì được, rõ là…, rõ là tội nghiệp. Ngày thứ hai, Hội vẫn đương còn nhộn nhịp, lão ghé lại chỗ cây Sanh hôm qua thì đã thấy họ mang về mất rồi, tiếc quá. Đấy, bác thấy không, kể cũng lạ thật bác nhỉ, có mỗi một câu, có mỗi một câu.

- Vâng! Khéo là ở chỗ đó! Thôi cụ ơi, gần chính Ngọ rồi, ta về thôi, con ở nhà còn bao việc Tết nhất đến nơi rồi…

Một già một trẻ đã quá gốc Đa, vừa đi Trưởng lão vừa quay sang Vinh nghệ nhân thổ lộ:

- Bác Vinh này! Già hiểu cái con người của thuyết khách lắm, dạng người biết nhiều như vậy trong thiên hạ có bói ra cũng chỉ đủ đếm trên dăm đầu ngón tay. Tuy hắn…, nhưng già quả quyết rằng hắn có tài bác ạ!

- Điều đó thì rõ rồi, con biết mà cụ! Thôi, con tạt qua chợ mua chút rượu, cụ về trước nhé, con chào cụ!

- Ừ ờ! Bác lại nhà! À mà này bác Vinh, thế cái cây Mẫu Đơn bác đã sửa giúp lão đến đâu rồi, qua ngày Ông Táo là tôi xin bác đấy nhé.

- Dạ! Ổn rồi cụ ạ, cụ để con cho người mang sang tận nơi, cụ khỏi cất công, con chào cụ!

Sân Đình lúc này vắng tanh, chỗ thuyết khách đứng khi nãy chỉ còn trơ lại cái ba toong nằm chỏng khèo, bọn chim Sẻ thấy vắng bóng người tức thì rời khỏi cây Đa, xà xuống làm thành một đám lố nhố trên sân Đình.

Trần trưởng lão định rẽ qua ngả dẫn về Xóm Hạ, chợt nhớ ra điều gì liền khựng lại, nhằm hướng nhà Văn tiên sinh dấn tới, vừa đi vừa lẩm bẩm như nói cho chính mình nghe:

- Thật rõ là “Cây cao chịu gió xiêu vì gió, người giỏi bia danh lụy bởi danh” quả không sai! Thật rõ là…

http://img441.imageshack.us/img441/7351/fzrwh.jpg

lydainghia
14-01-2011, 10:33 AM
Thiệt là khoái câu này quá đi thôi "Cây cao chịu gió xiêu vì gió, người giỏi bia danh luỵ bởi danh"

Tks anh rongtre

Trần Hùng
14-01-2011, 11:03 AM
Hay thật, bố Rongtre này mà tán gái thì .... thôi rồi!

rongtre95
14-01-2011, 02:39 PM
- Tiên sinh Đại nhân thăng Đường!

Tiếng bọn lính chầu rền vang làm Vân Huyền như chợt tỉnh, ngước mắt nhìn lên chỗ Văn tiên sinh đang ngự giật bắn người.

- Trời! Hiền huynh!

- Hỗn láo! Chốn Công Đường ngươi ăn nói xưng hô cẩn thận!

Tiên sinh đập bàn quán lớn, lòng rối như tơ vò. Huyền đệ ơi, sao đệ lại đẩy huynh vào thế khó xử như thế này hả đệ, đệ lỡ nào lại đưa huynh vào thế tiến thoái lưỡng nan. Đã bao năm ta trông có ngày huynh đệ sum vầy mà sao giờ đây…, ta đâu có ngờ cái kẻ đang phủ phục dưới kia lại là Vân Huyền em ta, ta biết phải làm sao đây hỡi Trời! Ta biết làm sao đây! Nước mắt Tiên sinh bỗng ứa ra hai hàng làm khung cảnh xung quanh nhòe đi mờ ảo.

Chưa bao giờ người ta lại chứng kiến cảnh Tiên sinh xử án lại trở lên yếu đuối đến như vậy. Nhác thấy ánh mắt của đám lính dò xét, Tiên sinh nghiêng mình vào trong đưa tay chấm khô những giọt nước mắt rồi quay lại với vẻ mặt trang nghiêm tự ban đầu, sai lính tháo gông.

- Bị cáo Vân Huyền nghe đây! Chỉ vì lòng tham mà ngươi đã cướp đi mạng sống của 6 người, để lại hâu quả làm cho vợ con họ phải gánh chịu, làm náo loạn dân tình ngươi có biết không?!

- Dạ! Thưa sư huynh…

- Nhắc lại cho ngươi lần cuối, chốn Công Đường chứ không phải tư gia, ngươi nên cân nhắc trước khi mở miệng! Rõ chưa?!

- Dạ!

- Hành động của ngươi hết sức đang tâm, ngươi xứng đáng nhận một bản án nghiêm khắc làm gương cho thiên hạ…

- Dạ! Xin sư huy… Dạ! Tiểu nhân biết tội. Dạ! Xin Đại nhân mở lòng độ lượng…

- Chiểu theo những điều trong Minh Du Luật, ta xử ngươi tội chết. Ngay ngày mai, giờ Tuất, bản án sẽ thực thi. Ngươi có điều gì muốn nói, bản quan nghe đây?!

Vân Huyền bủn rủn chân tay ngất đi như không tin vào tai mình nữa. Kẻ bạc tình khốn nạn, đến anh em mà hắn cũng không tha, đúng là số ta đã mạt, biết làm sao được…

***

rongtre95
14-01-2011, 02:40 PM
Quan Thái Giám áo mũ xộc xệch tất tả vào Cung, thái độ hoang mang ra chiều có việc gấp. Yết kiến Thượng Hoàng cấp báo:

- Muôn tâu Bệ Hạ! Hôm qua được tin bên Phủ Thanh Thiên có bắt được một người…

Quay qua đám lính hầu có ý tối mật nên nhà Vua phẩy tay ra hiệu cho bọn họ lui ra. Chỉ còn hai người, Thái Giám đưa tay che miệng tâu, vừa đủ cho Ngài nghe thấy…

Nằm trong ngục tối, Vân Huyền biết mình sắp chết mà chẳng còn phương cứu vãn nên mắt nhắm lim rim đặt mình xuống thảm cỏ chẳng nghĩ ngợi gì. Hắn cố gắng xua đi hình ảnh ghê rợn khi lưỡi hái của tên Đao Phủ giáng xuống. Đã không dưới một lần hắn chứng kiến cảnh này tự khi tóc còn để chỏm…

Cố gắng chợp mắt một chút mà không tài nào ngủ được. Từ sáng tới giờ, khi bị dẫn giải vào đây, hắn để ý tên lính canh có khuôn mặt khó gần miệng câm như Hến lúc nào cũng chằm chằm nhìn hắn. Cánh cửa xà lim làm bằng những thân cây Trắc cỡ vế đùi, một vòng dây xích lòng thòng phía dưới một cái khóa đồng to bản, xem chừng khó mà thoát ra được. Vốn là người có bản lĩnh và rất mưu mẹo nhưng trong hoàn cảnh này thì có lẽ chỉ có Trời cứu may ra hắn mới thoát nạn. Tự trước tới nay, hắn chẳng tin vào Quỉ, Thần hay Trời, Đất gì cả nên rất đỗi tuyệt vọng.

Tiếng gà gáy canh Ba kéc kéc từ ngoài vọng vào. Đang chập chờn trong mộng giữ, hắn bỗng nghe tiếng dây xích khẽ loảng xoảng va vào nhau, hé mắt nhìn qua gấu áo thấy bốn bề tĩnh mịch, tiếng ngáy khe khẽ của tên lính canh đều đều mệt nhọc phát ra từ cái miệng nhều dãi. Liếc qua cái ổ khóa lúc nào cũng án ngữ nơi dây xích thì chẳng còn thấy nó đâu, cánh cửa xà lim hé mở một đoạn cỡ 2 gang, vừa đủ để lọt thân một người. Rụi mắt cho tỉnh hẳn, nhỏm người dậy nhón chân tiến gần lại cửa quan sát. Lạ thật, mình tỉnh hay mê đây, hắn tự trấn tĩnh một lúc rồi định lách qua khe cửa nhưng hắn bỗng dừng lại hững hờ. Từ đây ra đến phía ngoài cửa ngục cuối còn những 5 lần cửa, làm sao thoát được. Nghĩ vậy nên hắn quay về chỗ cũ, nằm xuống gác tay lên trán suy nghĩ, biết đâu, biết đâu… Chắc có lẽ Hiền huynh cứu mình!

Thò tay nhẹ nhàng móc chùm chìa khóa trong lưng quần tên lính lẹ như một nhà ảo thuật, chùm chìa khóa đã nằm gọn trong tay, chẳng để mất thời gian vô ích, hắn nhón chân lần qua 5 lần cửa vọt lẹ ra ngoài, mất dạng trong đêm tối mịt mù sương giăng…
Chạy bộ suốt một mạch hai ngày hai đêm không ngừng nghỉ, thấy khoảng cách hình như đã khá xa, Vân Huyền thất thểu chui tọt vào vườn Sắn bới lấy một củ, phủi sơ đất cát đưa lên miệng nhai ngấu nghiến. Miếng Sắn chỉ còn có một mẩu nhỏ, đang tính lận lưng vài củ nữa phòng thân thì phía bờ bên kia lao xao tiếng lính Triều Đình truy đuổi. Hắn phóng một mạch bán sống bán chết nhằm hướng cửa rừng phi tới…

Đám lính đuổi theo đến quá nửa rừng mất dấu kẻ đào tẩu. Một tên trong bọn gọi cả đám lại soi đuốc xuống vách đá dựng đứng dẫn xuống cái vực nước chảy trắng xóa, chỉ tay vào đôi hài bỏ lại trên bờ. Chúng chia nhau tản ra tứ phía lục lọi mà không thu được gì ngoài chiếc áo bị giắt vào cành cây khô chỗ thác nước chảy. Nhìn chếch xuống phía dưới, hắn sởn da gà khi thấy những mũi đá nhọn hoắt nhô lên khỏi mặt nước, một tên nói với cả bọn:

- Thằng này chắc tiêu đời rồi, lao xuống đây thì chỉ có Thánh mới thoát được. Hồi còn ở nhà, tôi đã thấy mấy mạng người chết nơi đây vì xảy chân rơi xuống.

Nói rồi thúc cả bọn lui lại quay đầu về Phủ.

Nhận được hung tin, Văn tiên sinh tái mặt lo lắng. Từ trước tới nay chưa bao giờ ở Phủ xảy ra chuyện đào tẩu như thế này. Thôi thì sự việc đã lỡ, mà Huyền đệ cũng đã chết rồi. Tuy không phải chết dưới tay ta mà ông Trời như có mắt, giúp ta thoát khỏi trong tình cảnh éo le khó xử rủi có bị dáng chức thì âu cũng đáng.

Giờ Thìn hôm sau, người ta thấy Tiên sinh cùng đám tùy tùng khệ nệ bưng mâm hoa quả ra chỗ vực thẳm, nơi Vân huyền thác xuống. Thắp mấy nén hương, Tiên sinh cúi đầu xá ba cái rồi lầm rầm mà khấn rằng:

- Vân Huyền em ơi! Em ở nơi chín suối sống khôn chết thiêng mà tha lỗi cho ta. Cũng chỉ vì ta quá vô tâm mà để em ra nông nỗi này. Tình anh em ta nguyện suốt đời nâng giữ nhưng bên việc công bên việc tư ta đành phải làm vậy…

Đôi vai gầy cùng với tấm thân nhỏ bé của Tiên sinh rung lên nhè nhẹ theo tiếc nấc ngắt quãng. Vẻ thành kính, Tiên sinh rút trong người ra thanh đoản kiếm, đặt cạnh đôi hài và chiếc áo rách của người quá cố, khói hương Trầm ngan ngát lơ lửng bay lên luẩn quất một hồi rồi tan biến. Tuần hương gần như sắp tàn, Tiên sinh mở nắp chuôi dao, rút miếng da Lừa, lấy chiếc áo rách bọc lẫn cả với đôi hài lại, châm lửa. Chống tay đứng dậy, Tiên sinh với tay nhặt thanh đoản kiếm lên, quăng mạnh xuống vực, miệng khe khẽ:

- Vĩnh biệt Huyền đệ!

Tiên sinh quay lui, bọn tùy tùng lũ lượt xắp thành hai nối gót theo sau…

***

rongtre95
14-01-2011, 02:41 PM
(Tiếp theo và hết)

Đợi mãi không thấy người giúp việc trở về và cũng không thấy bóng dáng Vân Huyền đâu, Tiên sinh choàng vội cái áo vừa đi vừa đơm lại mấy cái nút vải lật đật chạy ra, đến đầu ngõ thì thấy Trần trưởng lão cũng đang bước lại gần liền thốt lên:

- Ồ! Trưởng lão đã đến, thế anh Tính (tên người giúp việc) người thuyết khách khi nãy ngoài Đình đâu không thấy, thưa cụ?!
Chẳng hiểu Tiên sinh hỏi vậy có nghĩa gì, Trưởng lão thật thà thuật lại đầu đuôi. Chưa kịp nghe hết câu thì Tiên sinh lách mình tránh đường Trưởng lão, cắm đầu chạy ra hướng Đình làng, được một khúc ngoái đầu lại nói:

- Trưởng lão thứ lỗi! Cụ cứ vào nhà đi, con chạy ra Xóm Chợ xem sao, may chăng còn kịp…

Băng qua mấy ruộng Quất, mọi người đang tất bật đánh bầu thấy Tiên sinh ngang qua đều dừng tay đứng cả lên lễ phép chào, hỏi đại một người thấy chỉ tay về hướng Tây, Tiên sinh cảm ơn rồi tắt qua vườn Đào nhằm hướng đó đi ngay. Những cành Đào khẳng khiu trổ đầy những búp chưa được buộc tàn quệt vào người Tiên sinh làm vương vài cánh hoa nở sớm lên mái đầu chít khăn đã lốm đốm những sợi bạc. Gió cuối Đông từ dưới sông Trường Giang lạnh buốt hất ngược tà áo the màu Mận, nhìn từ xa lại thấy Tiên Sinh như đang bay, giống hệt nhân vật Hàn Châu múa kiếm trong vườn Thưởng Uyển trong vở Tuồng cổ “Hàn Châu Ký ” vậy.

Thoát khỏi vườn Đào ra đến bờ sông, không gian tĩnh lặng chỉ nghe tiếng sóng vỗ hai bên bờ oàm oạp, tịnh không một bóng người.

Lại nói khi nghe Lý Võ Sư xướng đích danh tên mình, Vân Huyền biết sự chẳng lành liền nhân cơ hội mọi người không để ý mà chuồn. Người ngựa lẩn quất một hồi thì ra đến sông Trường Giang, gã rời khỏi lưng con Hắc Mã, buộc nó vào bụi tre, vạch cỏ đi xuống bãi bồi hỏi đường người đánh cá đang dùng hai chân đẩy nhẹ mái chèo. Tiếng sóng lẫn trong tiếng gió át hẳn tiếng hai người, lại thêm phần khoảng cách khá xa nên phải một lúc lâu sau hắn mới hiểu được.

Vạch đám cỏ lau đang rạp mình trong gió, vừa ngược lên bờ hắn vừa nghĩ ngợi mông lung. Hút chết, khỉ thật, ma xui quỉ khiến thế nào mà mình lại ghé lại cái chốn quái quỉ này, biết thế sáng nay đi luôn thì có nhẽ giờ này cũng đã gần tới Châu Phong. Mà kể cũng lạ thật, cái lão kết làm anh em sao hắn lại lù lù xuất hiện nơi đây? Quê hắn mãi bên kia con sông này, mình đã đề phòng từ trước mà vẫn không tránh khỏi. Thay hình đổi dạng đến như vợ con ta còn chẳng nhận ra mà lão thì… Tinh thật, tinh thật, đúng là không hổ danh cho lão. Lại còn cái thằng võ biền quê mùa họ Lý, khắp chốn giang hồ chẳng ai nhận ra ta, vậy mà hắn như ma ám, thật đúng là ma ám…

Đã bước ra khỏi đám lau sậy lùng nhùng, tiến lại bụi tre cởi nút. Một tay nắm chắc dây cương, một tay vịn chặt cái gù trên bộ yên ngựa, chân lên hàm thiếc lấy đà thì chợt có tiếng người từ phía sau làm hắn giật bắn người.

- Huyền đệ!

Tĩnh đi một khắc, không ngoảnh mặt lại, Vân Huyền nhún chân lấy đà phốc lên mình ngựa, vung roi quất vun vút. Con ngựa chồm lên một cái rồi ngoan ngoãn nước đại mà phi.

- Huyền đệ! Huyền đ…e…ê…đệ!

Tiếng Tiên sinh gọi với theo, đập vào vách núi vọng lai mỗi lúc một nhỏ dần, tan biến vào tiếng sóng dội lên từ dưới sông Trường Giang.

Nghe đến đây, thằng bé có cái đầu trọc lốc đưa 2 con mắt đen ăm ắp nước như sắp khóc, miệng mếu máo ngẩng lên nhìn người ông khẽ nói:

- Ông ơi! Cháu… cháu, cháu thương Tiên sinh quá.

- Ừ! Tội nghiệp tiên sinh, tội nghiệp…

Người đàn ông vừa trả lời đứa bé vừa lấy hái quơ đám cỏ còn sót trên mộ phần, thấy có vẻ tươm tất liền lôi đồ trong cái giỏ mây bày biện dưới cái bia có ghi “Tiên sinh Đặng Văn…”, thép ba nén hương xì xụp khấn vái.

- Ông nghe các cụ bô lão trong làng kể lại rằng…

Người đàn ông nhẩn nha kể tiếp.

- Sau cái lần giáp mặt Huyền đệ bên sông Trường Giang, Tiên sinh về nhà lăn ra ốm, nằm một chỗ không ăn không uống dễ đến gần hai tháng, vợ con lo lắng chăm sóc thuốc thang cũng không suy chuyển được chút nào… Đến cữ tuần sau nữa thì Ngài viên tịch. Để tỏ lòng kính trọng và ghi dấu công đức của Tiên sinh đóng góp cho dân làng, bà con lập một cái Miếu thờ ngay lối vào Xóm Chợ, chỗ cây Vọng Cách già đó cháu à.

- Thế còn cái cây này?

Vừa hỏi, thằng bé vừa chỉ tay vào cái cây mọc ngay phía chân ngôi mộ, nơi Tiên sinh nằm nghỉ hỏi dồn. Người ông thoáng nhìn đứa cháu thông minh, miệng cười khẽ rồi kể:

- Sau khi Tiên sinh qua đời, dân làng chọn một khoảng đất trống ngay sát dòng Trường Giang làm nơi an táng. Phải nói rằng thầy Địa lý trong Làng cũng khéo chọn, vuông đất ấy rất đẹp, mặt hướng về phía bờ sông, lưng tựa vào vách núi, cái thế đắc địa đó người ta gọi là Long chầu Hổ phục cháu à… Một thời gian sau chẳng do chim ăn hạt tha về hay từ đâu mà có, phía cuối phần mộ mọc lên một cái cây. Dân trong Làng chẳng biết là cây gì, đến Vinh nghệ nhân cũng lắc đầu xin chịu. Đó, cháu thấy không, ông cũng không hiểu nó là giống của cây gì.

- Kể cũng lạ ông nhỉ.

- Cái cây lớn rất nhanh nhưng thân cây lại khẳng khiu chứ nó không phát triển tự nhiên như cây khác. Thân hình khúc triết gập làm 3 đoạn hệt như chữ “Tâm” rồi lượn trở lên trên tạo thành một tán lá như cái khiên che trở phần thân gốc phía dưới. Cụ Vinh nghệ nhân họp mặt dân làng chọn tên đặt thế cho nó rồi mọi người nhất trí gọi cái cây ấy là “Văn Nhân”. Khéo thật, cây là người mà người thì lại là cây, khéo đến thế là cùng…

- Thế còn Huyền đệ? Hắn ra sao hả ông?

- À! Cháu cũng nhớ nhỉ, ông quên chưa kể tiếp về người này.

Số là sau khi rời khỏi làng ta, lang bạt giang hồ một thời gian thì Vân Huyền lần về Trúc Lâm Viên. Hắn lẩn trong rừng, đợi đến đêm thì theo lối bí mật mò vào. Lấy con gái của Trọc Phú cỡ chùng năm sau thì chị ta sinh hạ cho hắn một đứa con trai. Do có của ăn của để lại hết sức nuông chiều nên chàng Thiếu gia lớn lên đâm ra hư đốn, mới tí tuổi đầu nhưng Thiếu gia đã thông thạo đường đi lối tắt những chốn ăn chơi. Vân huyền sau khi bị giải về Phủ chịu tội nhờ có Thái Giám nể tình ngày xưa dâng Vua cây quí mà tạo dịp trốn thoát. Hắn bị lính Triều truy gắt quá đánh liều nhảy đại xuống vực sâu, may mà thoát được…

Nghe tin chồng chết, chị vợ ở vậy được một thời gian sau cũng lấy một gã bên nước Sản, bỏ lại gia tài điền viên cho Thiếu gia rồi cũng không thấy tăm hơi. Thiếu gia vốn nhiễm thói ăn chơi nên số cây quí của cha để lại, ăn nướng dần vào Sòng bạc hay nhà Thổ, số còn lại theo năm tháng cũng theo bàn đèn mà tan thành khói trắng…

Thấy gia cảnh tan hoang, vợ bỏ, con hư suốt ngày u u mê mê như người mất hồn, Vân Huyền trèo lên cây Sộp Sẻ, leo ra cái cành lớn lả xuống dòng suối dưới chân Lĩnh Nam, gieo mình tự vẫn.

Trận lụt 2 năm sau đó , nước sông Trường Giang dâng cao ngút mái nhà nhưng nhờ có vị trí cao ráo như thế này nên nước lũ cũng chỉ mấp mé chân ngôi mộ rồi rút dần. Dân trong làng đi lượm củi từ Thượng nguồn theo dòng nước lũ dạt về, thấy dưới chân cây “Văn Nhân” có một khúc lũa hình dáng rất đẹp thì tìm cách gỡ ra mang về. Hì hụi cả buổi mà không tài nào gỡ nổi, dân làng lấy làm lạ về thuật lại cho cụ Cả phước, con trai Tiên sinh. Cụ Cả phước ra mộ cha thắp 3 nén hướng khấn vái một hồi thì cái gốc lũa tự dung rơi ra. Người ta xem kỹ thì thấy trong lòng khúc lũa có một miếng ngà Voi khắc mấy chữ gì không rõ vì thân cây đã ôm gần kín miếng ngà, chỉ để lộ ra mỗi chữ “Phôi”. Đám thanh niên mang khúc phôi đó đưa cho cụ Cả Phước, cụ vừa chạm tay vào thì khúc lũa rắn chắc như Lim vậy mà toác ra làm đôi, miếng ngà rơi ra để lộ 6 chữ “Thiên Hạ Đệ Nhất Khảo Phôi” đã bong tróc hết lớp nhũ vàng.

Kể đến đây, người ông kín đáo thở dài một tiếng rồi giục cháu hóa vàng. Tiết Thanh Minh, bầu trời như xanh hơn, cỏ cây hoa lá đua nhau khoe sắc, lác đác phía xa một toán người đi Tảo mộ đã bắt đầu ra về, phía bên kia dòng Trường Giang tiếng trống Hội gióng lên từng hồi như mời như gọi.


Tất Niên Canh Dần


http://img716.imageshack.us/img716/7907/honque.jpg



Chúc Toàn Thể Anh Chị Em Một Năm Mới:
Vui Vầy - An Khang - Thịnh Vượng!

culanluasg
14-01-2011, 02:42 PM
hết rồi ư ??? hồi kết hông được như ta chờ đợi !!!

Thụy74
14-01-2011, 04:17 PM
Kết thúc? Uh,tiếc quá....~X(~X(,mà cũng phải kết thúc thôi,để bắt đầu cho một giai thoại Văn Nhân Chí Dị mới,phiên bản 201....,chứ :)):))

newcomer!!!
14-01-2011, 04:18 PM
Chưa đến tận cùng, rongtre95 ơi ..........

Trần Hùng
14-01-2011, 04:29 PM
Theo tôi bác rongtre dừng lại ở đây là OK, thèng cha Vân huyền đó chết rùi thì còn chi để nói nữa các bác nhỉ. Híc! Tui thì tui lại ước không có phần tiếp theo, chả biết nói thế nào cho anh em hiểu. Chúc bác rongtre mọi sự tốt lành! Thanks!

Thụy74
14-01-2011, 04:47 PM
Theo tôi bác rongtre dừng lại ở đây là OK, thèng cha Vân huyền đó chết rùi thì còn chi để nói nữa các bác nhỉ. Híc! Tui thì tui lại ước không có phần tiếp theo, chả biết nói thế nào cho anh em hiểu. Chúc bác rongtre mọi sự tốt lành! Thanks!

Đồng suy nghĩ và ước muốn cùng a,bình yên thật sự để còn có chổ đi về cuối ngày,tếu táo cùng ae,phải không ah.

ThôngXanh
14-01-2011, 07:29 PM
mừng wa' hết rùi! ko hết là ngày nào cũng vô chờ truyện! cám ơn rongtre

Hoanglong70
14-01-2011, 07:49 PM
Chân thành cám ơn Bác rongtre95 về câu truyện trên! Thật tuyệt!

Hoanglong70 tin rằng không ít người tiếc nuối về câu truyện "Văn nhân chí dị" đã hết. Theo Hoanglong70 kết ở đây cũng đã quá đủ để mỗi con người tự suy gẫm về mình.

Chúng tôi, những người hâm mộ ngòi viết của Bác sẽ tiếp tục đón chờ những câu truyện tiếp theo như: "Trực lắc chí dị", "Phu thê chí dị", "Mẫu tử chí dị", ... hoặc "Đổ treo chí dị" ...

Năm mới, chúc Bác cùng gia đình nhiều sức khỏe, an khang và thịnh vượng.