Xem chế độ đầy đủ : Chợ Chiều !.!.!
tuuthi
28-10-2010, 05:10 PM
Tôi bán thân tôi giữa chợ đời
3 đồng một kí thịt rất tươi
Mại dzô ai đó đừng trả giá
Dù chỉ mua về cho chó ăn
Tôi bán thơ tôi cho mọi người
Lời thơ chan chứa nghĩa yêu thương
Lời thơ giản dị đầy tình tự
Không tính tiền nong không tính công
Tôi bán tình tôi không ngại ngùng
Đừng đem tiền bạc để mà mua
Ai là tri kỷ xin mời đến
Để nói cùng tôi một chữ '' Tình ''
Tôi bán đời tôi cho một người
Lâu rồi ... có lẽ người ấy quên ?
Đời tôi vỏn vẹn vài kỉ niệm
Chất chứa khá nhiều chuyện buồn đau
Tôi bán gì đây cám ơn đời ?
Thịt thì béo mỡ chẳng ai mua
Thơ thì ngớ ngẩn không người đọc
Tình lại ngu ngơ Đời ... chán đời
Tôi bán gì thêm trả nợ đời
Ngoài căn phòng nhỏ khép tương lai
Ngoài con tim héo theo năm tháng
Và chiếc xe lăn lệ suốt đời
Tôi bán ... chỉ chừa mỗi '' Cái Tôi ''
“Ai mua tôi, tôi xin làm nô lệ, cúc cung tận tụy hầu hạ đến hết đời”
thanhhanguyen
28-10-2010, 05:52 PM
BUồn quá........
Quỳnh Dao
28-10-2010, 06:50 PM
Khen ai khéo bán miếng thịt người
Ba đồng một ký, rõ thịt ôi
Chợ chiều hiu quạnh ai thèm ngửi
Riêng tôi ngồi nhắm, rượu mềm môi
Khen ai khéo bán hết thơ rồi
Còn đâu chia xẻ chút lòng tôi
Lục bát thất ngôn giờ đâu mất
Gió chiều se lạnh cuốn thơ trôi
Khen ai khéo bán cả cuộc đời
Đời đen tình bạc , bạc như vôi
Phương xa ơi hỡi ai còn nhớ?
Đừng đừng! cố nhớ chỉ thế thôi
Khen ai khéo bán giọt lệ rơi
Bán chi người hỡi chuyện đã rồi
Vài ly rượu nhạt ta cùng bạn
Trút buồn, mặc chuyện thế gian trôi.
phonghoangthanh
28-10-2010, 07:18 PM
buồn quá bạn ơi,không hiểu tại sao thấy trạnh lòng.phải trăng tuuthi.......??????????????????
tuuthi
29-10-2010, 04:30 PM
Xin lỗi Mẹ !!!
Những ngày qua con cứ ngụp lặn trong cuộc sống cơm áo gạo tiền ...Tới khi mệt mỏi,gục ngã trên đường đời ... mới chợt tỉnh ra con vẫn mãi còn một tán che cuộc đời!!!
Mẹ ơi!
Dẫu cuộc đời có đày đọa con nhiều hơn nữa...
Con vẫn là con của Mẹ ngày nào!
Vẫn dáng vóc thằng con ngỗ nghịch
Vẫn yêu đời dù biết lắm niềm đau.
Con vẫn là con dù cuộc sống có lao đao
Tạm gói lương tâm, vác chiếu ra đường ngồi bán chữ.
Thiên hạ ngước dòm kẻ khen,người chửi:
Đồ điên!
Mẹ ơi!
Con của Mẹ chẳng biết kiếm tiền
Chẳng biết ngược xuôi dối đời lừa đảo.
Chỉ có trái tim Thơ
Và chút tình khờ khạo
Đã đem cho thiên hạ mất rồi!
Ngày mai đây khi tàn một cuộc chơi
Con lại vác trái tim khờ về với Mẹ.
Chốn đời mênh mông nhưng nhiều hờ hững quá...
Chẳng tìm đâu được một tri âm.
Thì thôi, con lại lặng thầm
Nuôi mình bằng chính ruột gan của mình.
Nhưng đau lắm, Mẹ ơi, trong lồng ngực...
Con nghe bao nhịp đập chúng đời
Và nghe cả tiếng bầy đàn lạo xạo..
Bước qua nhau giống một cuộc chơi...
Vâng, con trải chiếu ngồi giữa chợ
Bán cả Càn Khôn, mặc giá đời.
Gom hết đảo điên nhồi vào mắt
Để mà vung bút, ngạo đời chơi!
Đôi dòng thơ con gửi Mẹ
Mẹ đừng bận tâm nhiều mẹ nhé!
tuuthi
01-11-2010, 05:07 PM
"Ai mua thơ tôi bán
"Ai xin tình tôi trao
"Những trang thơ xinh xắn
"Chia sẽ niềm thương đau
Người bán thơ khản giọng
Vẫn rao mãi gánh hàng
Khách qua đuờng không đứng
Nên thơ gầy héo trang
Chữ dửng dưng trầm mặc
Buồn góc phố thưa người
Chợ chiều, hoàng hôn tắt
Cỏ hoa đứng ngậm ngùi
Người bán thơ mệt mỏi
Gánh vầng trăng lên vai
Sương rơi giăng mờ lối
Thu rưng rức thở dài
Những vần thơ ngọng tiếng
Ôm chầm lấy suy tư
-Có khách đường nào tiện
Mua lấy giùm áng thơ ?
tuuthi
03-11-2010, 02:53 PM
Hôm kia bày giữa chợ
để bán mớ thơ rơi
tặng theo bao thương nhớ
ai mua nặng gánh đời.
Cả ngày rao bán mãi
chẳng người ghé vào xem
thơ ế hơn rau cải
buổi chợ xế về đêm.
Trải lòng nhiều năm tháng
có khi bỏ quên ăn
dệt vần thơ lãng mạn
giờ đem bán : nhọc nhằn.
Thơ không đổi gạo được
gánh về để đầu giường
từng trang vùi mộng ước
nghiệp dĩ nên phải vương.
Hôm nay bày giữa chợ
chữ nghĩa để cho không
ô hay ! dù có dở
nhận giùm cho vui lòng.
thubuonlaroi
03-11-2010, 05:36 PM
phố lạnh đêm buồn hơi rượu cay
mình ta ngồi uống uống cho say
đêm nay ko có người tâm sự
để mỗi riêng ta uống chén này
lehoaian
03-11-2010, 06:14 PM
Khen ai khéo bán miếng thịt người
Ba đồng một ký, rõ thịt ôi
Chợ chiều hiu quạnh ai thèm ngửi
Riêng tôi ngồi nhắm, rượu mềm môi
Khen ai khéo bán hết thơ rồi
Còn đâu chia xẻ chút lòng tôi
Lục bát thất ngôn giờ đâu mất
Gió chiều se lạnh cuốn thơ trôi
Khen ai khéo bán cả cuộc đời
Đời đen tình bạc , bạc như vôi
Phương xa ơi hỡi ai còn nhớ?
Đừng đừng! cố nhớ chỉ thế thôi
Khen ai khéo bán giọt lệ rơi
Bán chi người hỡi chuyện đã rồi
Vài ly rượu nhạt ta cùng bạn
Trút buồn, mặc chuyện thế gian trôi.
Tôi bán thân tôi giữa chợ đời
3 đồng một kí thịt rất tươi
Mại dzô ai đó đừng trả giá
Dù chỉ mua về cho chó ăn
Tôi bán thơ tôi cho mọi người
Lời thơ chan chứa nghĩa yêu thương
Lời thơ giản dị đầy tình tự
Không tính tiền nong không tính công
Tôi bán tình tôi không ngại ngùng
Đừng đem tiền bạc để mà mua
Ai là tri kỷ xin mời đến
Để nói cùng tôi một chữ '' Tình ''
Tôi bán đời tôi cho một người
Lâu rồi ... có lẽ người ấy quên ?
Đời tôi vỏn vẹn vài kỉ niệm
Chất chứa khá nhiều chuyện buồn đau
Tôi bán gì đây cám ơn đời ?
Thịt thì béo mỡ chẳng ai mua
Thơ thì ngớ ngẩn không người đọc
Tình lại ngu ngơ Đời ... chán đời
Tôi bán gì thêm trả nợ đời
Ngoài căn phòng nhỏ khép tương lai
Ngoài con tim héo theo năm tháng
Và chiếc xe lăn lệ suốt đời
Tôi bán ... chỉ chừa mỗi '' Cái Tôi ''
“Ai mua tôi, tôi xin làm nô lệ, cúc cung tận tụy hầu hạ đến hết đời”
Chất chứa đầy tâm sự ! đây cũng là nỗi lòng tôi.xin cám ơn các bạn
Quỳnh Dao
03-11-2010, 07:23 PM
Hôm kia bày giữa chợ
để bán mớ thơ rơi
tặng theo bao thương nhớ
ai mua nặng gánh đời.
Cả ngày rao bán mãi
chẳng người ghé vào xem
thơ ế hơn rau cải
buổi chợ xế về đêm.
Trải lòng nhiều năm tháng
có khi bỏ quên ăn
dệt vần thơ lãng mạn
giờ đem bán : nhọc nhằn.
Thơ không đổi gạo được
gánh về để đầu giường
từng trang vùi mộng ước
nghiệp dĩ nên phải vương.
Hôm nay bày giữa chợ
chữ nghĩa để cho không
ô hay ! dù có dở
nhận giùm cho vui lòng.
Ơ người đem thơ bán
Cớ sao đành cho không
Uổng bao ngày đèn sách
Lượm làm chi vài đồng
Ơ người đem thơ bán
Cớ sao để thơ rơi
Thương nhớ, tình sâu nặng
Đành bỏ ư? hỡi người
Ơ người đem thơ bán
Cớ sao bán chợ quê
Cảnh nghèo đâu ai ghé
Mua làm chi thơ về
Ơ người đem thơ bán
Thôi hãy đừng thở than
Ghé quán nghèo tôi, bạn
Đối vài câu thơ hàn
lyducphuong
03-11-2010, 07:30 PM
Đọc thơ các anh xong em chạnh lòng quá....!!!
tuuthi
03-11-2010, 07:54 PM
Hàn Mặc Tử bán trăng
Tôi bán thơ mình
Hai thế hệ
Kẻ sau- người trước
Đau như ai cắt lìa từng khúc ruột
Khi câu thơ phiêu bạt giữa chợ đời
Tôi gọi thầm thi sĩ họ Hàn ơi!
Trăng người bán không ai mua
Trăng nằm im trên cành liễu
Trăng bật khóc
Thơ tôi bán không ai mua
Thơ tôi nằm im trong lồng ngực
Để ngàn năm hóa thành máu lệ trong tim
dinhtai
03-11-2010, 08:01 PM
chữ "tôi" tôi nợ nợ suốt trời
nợ người tri kỷ nợ người dưng
nợ lời nói dở nợ lướng tâm
vì "tôi" tôi phải làm nô lệ.
cúc cung tận tụy ấy vì tôi.
ONGNOITV
03-11-2010, 08:07 PM
Nẫu tui xin qui vị làm thơ về cây hoặc giới thiệu cây cho AE học hỏi chứ nói nhiều quá DĐ buồn à nhen!
Quỳnh Dao
03-11-2010, 11:35 PM
Ặc ặc, tuuthi cũng sánh ngang thi sĩ họ Hàn rồi, chúc mừng nhéHàn Mặc Tử bán trăng
Tôi bán thơ mình
Hai thế hệ
Kẻ sau- người trước
Đau như ai cắt lìa từng khúc ruột
Khi câu thơ phiêu bạt giữa chợ đời
Tôi gọi thầm thi sĩ họ Hàn ơi!
Trăng người bán không ai mua
Trăng nằm im trên cành liễu
Trăng bật khóc
Thơ tôi bán không ai mua
Thơ tôi nằm im trong lồng ngực
Để ngàn năm hóa thành máu lệ trong tim
mrbo0m
04-11-2010, 12:02 AM
thơ kia ai bán tôi mua
tình tôi nhiều lắm nhưng không thừa cho anh
cuộc đời là vòng xoáy quẩn quanh
tìm ra lối thoát với sứng danh anh tài
@-)
lyducphuong
04-11-2010, 12:14 AM
thơ kia ai bán tôi mua
tình tôi nhiều lắm nhưng không thừa cho anh
cuộc đời là vòng xoáy quẩn quanh
tìm ra lối thoát với sứng danh anh tài
@-)
Thơ kia chẳng bán bạn đâu
Tình bạn nhiều thế bỏ thừa làm chi
Vòng đời vẫn biết quẩn quanh
Chưa tìm lối thoát: anh tài với ai...???:-":-":-":-"
tuuthi
04-11-2010, 03:39 PM
Đi rao bán giữa chợ đời chật hẹp
Chút tình mòn ai có muốn mua không ?
Tuy thời gian sắc thắm đã thôi hồng
Lòng son sắt nghìn năm luôn thăm thẳm.
Đem rao bán chút ân tình sâu đậm
Mà từ lâu nằm tận trái tim ta
Dù thời gian có dâu bể phôi pha
Nhưng vẫn mãi sáng lòa trong một góc.
Đem rao bán một cuộc đời cô độc
Bước thăng trầm theo con dốc cuộc đời
Không dối gian , chẵng lừa đảo ai ơi
Ngay thẳng bước giữa cuộc đời gian trá .
Ta đem bán xin người đừng mặc cả
Đừng chê bai trả giá để làm gì
Đừng nhún trề , đừng trở giọng khinh khi
Có nhiều lúc người mua , ta không bán.
Ta không phải kẻ khinh đời ngạo mạn
Mà tại vì ta thấy chán cho đời
Cái tình người nó bạc , trắng hơn vôi !
Nên nhiều lúc ta ghét đời thế đó .
Mua hay không mặc người , không xin xỏ
Không van nài , không ép bỏ chi đâu
Ta cứ rao , cứ bán chẵng van cầu
Không tri kỷ , ta giữ hoài....Vô giá !
tuuthi
07-11-2010, 08:38 PM
khổ !!! lại là thơ tình, tôi mới viết xong
đông còn lạnh, mùa thu xa thăm thẳm
vết chân người đuổi theo nhau in đậm
thơ biếu lòng vòng, thơ về lại với chủ nhân
tôi đã từng nhìn dòng chữ, phân vân
tâm cạn kiệt, bên vực đời ngồi khóc
giữa hư không có lần tôi thầm ước
hoá rêu rong, hoá đá ..., (lạnh mà vui ...)
mưa ướt lạnh, từng sợi rớt ngược xuôi
tâm tình cũ còn chưa nguôi, vời vợi
thêm thời gian, rối thêm vòng tơ đợi
thơ viết rồi, thơ cất lại, lặng câm
đã bao lần tim đóng cửa, (vô tâm !)
tôi mặc kệ tình người cho hay nhận
bỏ ra đi mới hay còn vướng bận
quay trở về, lòng lại chẳng bình yên
bán bài thơ, thử đổi lấy đồng tiền
nhưng giữa chợ, lòng người chia trăm hướng
thơ tình tôi sẽ phiêu lưu, vất vưởng
thôi, mang về, giấu kỹ một niềm riêng ...
tuuthi
29-07-2011, 12:51 AM
Gối đầu trên tay trăn trở
nhìn trần nhà
Tiếng thở dài
xao xuyến
như tiếng thạch sùng ám khói đen
Vắt óc cố tìm cho ra cái địa chỉ
Hình như
có cái chợ buồn đâu đây ?
Giật mình,
thức dậy
quảy đôi gánh buồn đi bán
Rao mời
sáng - trưa - chiều - tối
không ai mua!
Thiếu nữ đi ngang
che miệng
cười khúc khích
Thanh niên ghé mắt
văng câu chữi:
- "Mẹ mày" !
buồn đây có ối ta cho không"
Cụ già bước thấp cao lại bên
e hèm an ủỉ:
- "Vạn cổ, nhân thế sầu, ai mua, ai bán?
Túi buồn không đáy làm sao vơỉ
Đời ai cũng gõ nhịp buồn khác nhau!"
Chiều tà
nhìn quanh cái chợ buồn
ơi hiu hắt!
Chỉ còn ta
với đôi gánh buồn thiu!
Ngẫm nghĩ,
buồn ta kể cũng chưa buồn lắm,
Gánh ra biển đổ
cười ha ha !!!!!
tuuthi
05-08-2011, 12:34 AM
Nơi xa ấy
nỗi buồn vừa tỉnh giấc
gặm nhấm dần
những hạnh phúc qua nhanh
Từ nơi đây
ta nguyện ước mộng lành
Mua được hết
nỗi buồn của thiên hạ
Nỗi buồn ơi,
đừng kỳ kèo giá cả
hạnh phúc tươi
tiếng cười ấy - đổi trao
bán cho ta
những buồn khổ, nỗi sầu
ta cất giữ
chỉ riêng mình gánh hết
Nỗi buồn ơi
đừng hành hạ ai hết
về với ta
có sầu khổ làm quen
Đừng tra tấn
những trái tim dịu hiền
đau lòng lắm
nỗi buồn ơi - có biết ?!
Bán đi nhé,
ta đây năn nỉ thiệt
Ta sẽ mua
trăm - ngàn - vạn - nỗi buồn
chẳng cần lời
vì đã lỗ - từ tim
bán cho ta,
rồi mua lại chân tình
để cuộc sống,
nỗi buồn không còn nữa !!!
dã quỳ
05-08-2011, 03:17 AM
Thơ buồn quá nhỉ, góp tí thơ "yêu đương" chơi vui
Lục Bát Chiều Mưa
Chiều mưa gieo lục bát tình
Sao em không đến để mình yêu nhau
Mưa rơi ướt ngọn tình Sầu
Mắt tròn ươn ướt mái đầu xanh xanh
Hồn thơ lơi lả ngọt lành
Trong từng hơi thở tròng trành thuyền duyên
Anh như con sáo thôi chuyền
Gục đầu hờ hững bên triền đồi xưa
Chiều gieo lục bát vào mưa
Bao nhiêu ân ái cho vừa nhớ thương
bongbet
05-08-2011, 09:55 AM
thơ bác này viết hay quá,đọc rồi thấy vừa[ choáng sốc ]cảm giác buồn đau nhiều quá
Người Rừng
05-08-2011, 11:02 AM
Đừng buồn nghe em. Đừng buồn nghe em.
Dụng cụ bán đều thu hoạch cũng khá
Nhà ở trọ nhưng lo chi tiền trả
Vui với đời là chính nhé. Em ơi !
Vâng đúng vậy đời là bể khổ chúng ta phải cố thôi bạn à.
vBulletin® v3.8.6, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.