tuuthi
22-10-2010, 07:56 PM
Vài dòng con viết gửi Mẹ !
Trong gian nhà nhỏ
Một đứa em trai
Ngồi bên cạnh chị
Học bài ngày mai
Áo em rách cả hai vai
Chị đang vá dở
Còn vài đường khâu
Bỗng em ngừng học
Nhìn chị giờ lâu
Rồi em hỏi “Mẹ em đâu?”
Nghẹn ngào giọng nói lệ sầu chị rơi
“Mẹ đi xa lắm em ơi!
Học đi rồi ngủ đến mơi mẹ về !”
Gió lùa qua khe cửa
Bàn thờ mẹ rung rung
Dắt em lại thắp tuần nhang mới
Nhìn khói hương bay chị não nùng!
Mẹ thương yêu của con... Bên kia thế giới mẹ có đọc được những dòng này không?
Mẹ ơi!
Con chỉ biết nghĩ, nhớ về mẹ bằng cách gửi gấm tâm tư qua nét bút vì con đã bất hạnh không còn Mẹ trên cõi đời này để đến bên Mẹ, thiết tha cầm tay Mẹ để hỏi Mẹ rằng " Mẹ ơi! Mẹ biết con thương Mẹ lắm hay không?".
Mẹ! Tiếng "Mẹ" yêu thương tuyệt vời kia, con chỉ còn im lặng trầm tư để viết qua nét bút... Con vẫn còn nhớ lại chuyện các anh, các chị kể lại cho con nghe khi con đã lớn: Thủa con vừa lên bốn, lúc Mẹ cho người tráng lại xi măng ở căn nhà bếp, xi măng đang còn ướt, con lẫm đẫm bước vào in ba dấu chân... quýnh quáng con quay trở lại... in thêm ba dấu nữa! Mẹ từ nhà trên xuống bếp bắt gặp con đang đứng nhìn ngơ ngác, Mẹ bảo: "Dấu chân ai nho nhỏ dễ thương quá!". Con đã sà vào lòng Mẹ bảo: "Của con!"... Thế rồi, Mẹ không cho thợ xóa sáu dấu chân tí hon ấy. Giờ đây, vật đổi sao dời, con đang bơ vơ , tất bật với nợ áo cơm , biết đến bao giờ con mới được trở về nơi chốn cũ để tìm lại dấu chân xưa với kỷ niệm êm đềm bên Mẹ thủa ấy?
Mẹ ơi! Con cũng không thể nào quên cho được lúc con vừa lên sáu Mẹ mất đi. Căn nhà phủ một màu tang trắng lạnh lùng... Mỗi chiều con đều tựa cửa ngóng Mẹ về, nhiều lúc con ngủ quên trước cửa, chị con phải bế con vào rồi dỗ dành: "Mẹ không về nữa đâu em, đừng đợi chờ nữa, chị đau lòng quá!".
Lúc xưa, mẹ mất đi, con cứ suốt ngày tựa cửa ngóng trông. Ngày nào cũng như ngày nấy, con phải được dỗ dành, có lúc phải ăn đòn vì lì quá không chịu vô ngủ cứ mãi đợi chờ mẹ... Mãi cho đến năm lên mười con mới thấu hiểu thế nào là thân phận mồ côi!Còn buồn nào hơn khi vừa ý niệm được sự sống và sự chết. Con vẫn ngồi trầm ngâm trong nghĩa trang với những chiều lộng gió để nhớ thương về Mẹ...
Khi còn đi học, con đã nghe kể về một chuyện cổ tích thật hay, con ghi lại cho Mẹ nghe nhé vì câu chuyện cảm động lắm Mẹ ơi!
Câu chuyện bắt đầu thế này:
"Ngày xưa có một gia đình ở Ấn Độ gồm hai vợ chồng và một đứa con trai. Người chồng theo thuyền buôn bán phương xa. Mỗi lần tàu ra khơi là mỗi lần người vợ lo âu buồn bã, nhưng số mệnh khắc nghiệt, biển khơi đã cướp đi người chồng của người đàn bà hiền thục. Bà chỉ còn đứa con trai duy nhất bà đặt tất cả tình thương vào... Bà ngày đêm khấn nguyện con trai không nối chí cha. Nhưng khi cậu bé lớn khôn, ra đời đi buôn ngược, bán xuôi nghe thiên hạ kể về cha mình với lòng kính trọng nhờ khí phách giang hồ... và cậu đã lao vào nghiệp của cha mặc sự can ngăn, khóc lóc van xin của mẹ.
Cuối cùng, người con trai cãi lời mẹ và lại lên tàu ra khơi. Sau đó, tàu bị đắm, nhưng may mắn hơn cha, anh bị tắp vào một hòn đảo xa lạ. Anh tá túc một thời gian rồi kiếm đường về đất liền. Trên đường ra cửa bể, anh gặp một người đang quỳ gối trên mỏm núi, đầu đội một trách lửa cháy hừng hực, than đỏ rơi khắp thân thể. Anh vô cùng ngạc nhiên hỏi trong sự kinh hoàng:
- Anh kia ơi! Tại sao anh phải chịu hình phạt đau đớn này?
Người đội lửa đau đớn trả lời:
- Vì ta là đứa con bất hiếu đã làm cho mẹ ta đau khổ.
Nghe câu này, người con trai của gia đình thủy thủ kia rùng mình vì thấy mình cũng là người con bất hiếu. Ý nghĩ ấy vừa dấy lên, lập tức trách lửa của người đang quỳ trên mỏm núi đã bay sang đầu anh ta. Người đội lửa đứng dậy đắc chí bảo:
- Nhà ngươi hãy kiên tâm và chờ đợi đến khi có người con bất hiếu khác đến thay nhé!
Người con của thủy thủ liền quỳ xuống chắp tay lạy giữa thinh không và phát nguyện:
- Xin mười phương cho tôi đội trách lửa chịu hình phạt này đời đời... để từ nay trên thế gian đừng có đứa con nào làm cho mẹ đau khổ nữa!
Sau lời phát nguyện ấy, có lẽ động lòng trời đất hay sao bỗng nhiên than lửa tắt hết và trách lửa cũng biến đi và anh ta cũng được hóa thân..."
Có một lần con nghe được thêm một chuyện cũng buồn lắm! Một bà mẹ quê, chồng mất, qua bao nhiêu sóng gió, bà đã không quản ngại cực khổ, đi làm lụng vất vả nuôi con... Nay con đã ra bác sĩ, cô ta đã nói với mẹ bây giờ cô đã sống trong một xã hội văn minh, bạn bè của cô là thành phần trí thức... cô không muốn bạn bè của cô biết cô có một bà mẹ quê mùa... và cô đã ra ở riêng . Mỗi lần mẹ cô nhớ cô ta, bà đến nơi cô ta làm việc chờ con tan sở, nhìn con bước lên xe rồi bà ra về... Mẹ ơi! Và câu chuyện ấy người bạn của con đã viết thành truyện. Con thấy lòng mẹ thật vĩ đại... Con ước sao con được quen với ... cô bác sĩ kia để con hỏi một câu rằng "Lương y như từ mẫu, nhưng tại sao cô cô không có trái tim? Cô không có trái tim đã đành, tại sao cô còn muốn bóp nát trái tim của mẹ cô đi?". Mẹ ơi! Mẹ hãy chỉ cho con những hạng người như thế mình phải liệt họ vào loại người hay thú vật mẹ nhĩ? Ừ, nhưng con nghĩ thú vật nó hiểu được điều này có lẽ nó cũng sẽ hận con người làm nhục nó đấy!
Rồi lại một câu chuyện đứa con trai có vợ, cả năm không về thăm mẹ. Dì nó gặp mới hỏi một câu: "Sao con không về thăm mẹ? Lương tâm con để đâu?". Đứa con đáp tỉnh bơ: "Dì ơi! Lương tâm đâu bằng lương tuần hở dì".
Con mong rằng câu chuyện trên thức tỉnh những ai còn Mẹ mà vô tình "quên" Mẹ mình đi... đến khi Mẹ mất rồi có hối tiếc cũng muộn màng...
Tôi chỉ muốn nói về chữ "tình mẹ", cái chữ ấy là cái chữ không có bút mực nào diễn tả được, nó mênh mang, nó cô đọng, nhiều khi mẹ chẳng cần phải nói gì hết, tôi chẳng cần nói gì hết, mà chỉ cần nhìn ánh mắt mẹ là tôi rơi lệ, vì đằng sau ánh mắt ấy là một mối tình thăm thẳm, mối tình mà tôi không bao giờ đền trả được. mẹ thêm, điều đó có muộn màng quá chăng?
Đời mẹ là những chuỗi ngày của nhọc nhằn và tất bật. Mẹ không nhọc nhằn, tất bật cho riêng mình mà tất cả vì chồng, vì con. Nhiều khi tôi tự hỏi, sau thế hệ của mẹ, thế giới này có còn những bà mẹ chịu thương, chịu khó như mẹ nữa không
Từ những ngày đầu tiên đi học , tôi đã được đọc những câu thơ, lời văn viết về những bà mẹ. Ai cũng có một bà mẹ để ngợi khen, xưng tụng dù bằng lời lẽ đơn sơ, mộc mạc nhất, hay bằng những từ ngữ hoa lệ, mỹ miều nhất. Thậm chí ngay cả những người đang nghĩ là họ giận mẹ, ghét mẹ (của họ), trong tận cùng suy nghĩ, trong tận cùng trái tim, họ vẫn dạt dào yêu thương mẹ vì có thương yêu mới có oán trách, vì có mong mỏi mới có giận hờn. Do một hoàn cảnh nào đó mà mẹ (của họ) đã không thể làm tròn tránh nhiệm hay bổn phận của một người mẹ, nhưng chỉ nghĩ đến cái công mang nặng đẻ đau là những người mẹ đã rất xứng đáng với thiên chức làm mẹ rồi. Chẳng phải khi khổng khi không mà ca dao Việt Nam có câu
Đàn ông đi biển có đôi
Đàn bà đi biển mồ côi một mình
Những thảm cỏ đã lên xanh. Những khóm hoa ven đường đang rộn ràng khoe sắc. Hẳn trong tim của mỗi người chúng ta cũng tươi nở một đóa hoa hồng tuyệt đẹp hướng về mẹ, dâng cho mẹ dẫu rằng mẹ ở gần hay ở xa, dẫu rằng mẹ còn hay mất, bởi vì, không có mẹ thì sẽ không có ta trên cõi đời này.
Hôm nay là ngày lễ 20/10 nhưng bài viết về Mẹ của tôi sẽ mãi còn dang dở bởi vì:
Gom thật nhiều ngôn ngữ của thế gian
vẫn chẳng thể dệt cho thành tình Mẹ
Suối tình yêu bao năm qua vẫn thế
chảy tràn bờ từ cội rễ sơ sinh...
Con muốn viết một bài thơ để kính tặng Mẹ, muốn viết một bài văn thật hay để kính dâng lên Mẹ; nhưng mãi mãi đó chỉ là một giấc mộng con ấp ủ trong tim, và có lẽ chẳng bao giờ thực hiện được. Biết bao lần con đã viết, viết rồi lại xóa. Trí óc con tràn ngập muôn lời muốn viết, muốn nói riêng với Mẹ. Nhưng vốn liếng từ ngữ của con lại nghèo nàn, tài viết của con còn kém cỏi, nên mãi mãi con vẫn chưa thể diễn tả được điều con muốn nói, muốn viết.Dù vẫn biết thơ con không hay, văn con không bay bướm, trau chuốt, nhưng Mẹ đâu bao giờ chê những điều con viết với cả tấm lòng, phải không hở mẹ?con hãnh diện được có một người mẹ như Mẹ, Mẹ ạ.Ngày lễ vu lan năm nay đã qua rồi .Dù muộn hay không muộn, con cũng muốn nói về tình mẹ, mẹ ơi!
Có đôi lúc con mơ làm thi sĩ
Tô cho đời bao nét, ý yêu thương
Núi rừng mơ lồng lộng gió vấn vương
Trời trong sáng, tình đẹp tươi muôn vẻ
Có bao giờ con làm thơ cho Mẹ
Để ca ngợi tấm lòng người bao la
Tình mẹ hiền, ôi thật là thiết tha !
Biển trời kia cũng không sao sánh được
Bao hy sinh Mẹ bươn chải cuộc đời
Cho các con được tràn đầy niềm vui
Bao khổ nhọc Mẹ vẫn nở nụ cười
Mong nhìn thấy con thơ mình hạnh phúc !
Mẹ hiền ơi, con xin gởi lời chúc
Mẹ luôn vui, sức khoẻ thật dồi dào
Nét cười tươi rạng rỡ như ngày nao
Ôm con trong lòng, mắt nhìn trìu mến
Xin tặng Mẹ đoá hoa hồng thắm đỏ
Như con tim dào dạt bao nhớ thương
Hoa đơn sơ nhưng đượm sắc, thơm hương
Là tình con yêu thương Mẹ da diết
Xin Mẹ vui, nhận tấm lòng tha thiết
Của thằng con đang ở nơi phương xa
Dẫu xa xôi, nhưng tình vẫn đậm đà
Thương nhớ lắm ! Mẹ ơi, thương nhớ lắm !...
Trong gian nhà nhỏ
Một đứa em trai
Ngồi bên cạnh chị
Học bài ngày mai
Áo em rách cả hai vai
Chị đang vá dở
Còn vài đường khâu
Bỗng em ngừng học
Nhìn chị giờ lâu
Rồi em hỏi “Mẹ em đâu?”
Nghẹn ngào giọng nói lệ sầu chị rơi
“Mẹ đi xa lắm em ơi!
Học đi rồi ngủ đến mơi mẹ về !”
Gió lùa qua khe cửa
Bàn thờ mẹ rung rung
Dắt em lại thắp tuần nhang mới
Nhìn khói hương bay chị não nùng!
Mẹ thương yêu của con... Bên kia thế giới mẹ có đọc được những dòng này không?
Mẹ ơi!
Con chỉ biết nghĩ, nhớ về mẹ bằng cách gửi gấm tâm tư qua nét bút vì con đã bất hạnh không còn Mẹ trên cõi đời này để đến bên Mẹ, thiết tha cầm tay Mẹ để hỏi Mẹ rằng " Mẹ ơi! Mẹ biết con thương Mẹ lắm hay không?".
Mẹ! Tiếng "Mẹ" yêu thương tuyệt vời kia, con chỉ còn im lặng trầm tư để viết qua nét bút... Con vẫn còn nhớ lại chuyện các anh, các chị kể lại cho con nghe khi con đã lớn: Thủa con vừa lên bốn, lúc Mẹ cho người tráng lại xi măng ở căn nhà bếp, xi măng đang còn ướt, con lẫm đẫm bước vào in ba dấu chân... quýnh quáng con quay trở lại... in thêm ba dấu nữa! Mẹ từ nhà trên xuống bếp bắt gặp con đang đứng nhìn ngơ ngác, Mẹ bảo: "Dấu chân ai nho nhỏ dễ thương quá!". Con đã sà vào lòng Mẹ bảo: "Của con!"... Thế rồi, Mẹ không cho thợ xóa sáu dấu chân tí hon ấy. Giờ đây, vật đổi sao dời, con đang bơ vơ , tất bật với nợ áo cơm , biết đến bao giờ con mới được trở về nơi chốn cũ để tìm lại dấu chân xưa với kỷ niệm êm đềm bên Mẹ thủa ấy?
Mẹ ơi! Con cũng không thể nào quên cho được lúc con vừa lên sáu Mẹ mất đi. Căn nhà phủ một màu tang trắng lạnh lùng... Mỗi chiều con đều tựa cửa ngóng Mẹ về, nhiều lúc con ngủ quên trước cửa, chị con phải bế con vào rồi dỗ dành: "Mẹ không về nữa đâu em, đừng đợi chờ nữa, chị đau lòng quá!".
Lúc xưa, mẹ mất đi, con cứ suốt ngày tựa cửa ngóng trông. Ngày nào cũng như ngày nấy, con phải được dỗ dành, có lúc phải ăn đòn vì lì quá không chịu vô ngủ cứ mãi đợi chờ mẹ... Mãi cho đến năm lên mười con mới thấu hiểu thế nào là thân phận mồ côi!Còn buồn nào hơn khi vừa ý niệm được sự sống và sự chết. Con vẫn ngồi trầm ngâm trong nghĩa trang với những chiều lộng gió để nhớ thương về Mẹ...
Khi còn đi học, con đã nghe kể về một chuyện cổ tích thật hay, con ghi lại cho Mẹ nghe nhé vì câu chuyện cảm động lắm Mẹ ơi!
Câu chuyện bắt đầu thế này:
"Ngày xưa có một gia đình ở Ấn Độ gồm hai vợ chồng và một đứa con trai. Người chồng theo thuyền buôn bán phương xa. Mỗi lần tàu ra khơi là mỗi lần người vợ lo âu buồn bã, nhưng số mệnh khắc nghiệt, biển khơi đã cướp đi người chồng của người đàn bà hiền thục. Bà chỉ còn đứa con trai duy nhất bà đặt tất cả tình thương vào... Bà ngày đêm khấn nguyện con trai không nối chí cha. Nhưng khi cậu bé lớn khôn, ra đời đi buôn ngược, bán xuôi nghe thiên hạ kể về cha mình với lòng kính trọng nhờ khí phách giang hồ... và cậu đã lao vào nghiệp của cha mặc sự can ngăn, khóc lóc van xin của mẹ.
Cuối cùng, người con trai cãi lời mẹ và lại lên tàu ra khơi. Sau đó, tàu bị đắm, nhưng may mắn hơn cha, anh bị tắp vào một hòn đảo xa lạ. Anh tá túc một thời gian rồi kiếm đường về đất liền. Trên đường ra cửa bể, anh gặp một người đang quỳ gối trên mỏm núi, đầu đội một trách lửa cháy hừng hực, than đỏ rơi khắp thân thể. Anh vô cùng ngạc nhiên hỏi trong sự kinh hoàng:
- Anh kia ơi! Tại sao anh phải chịu hình phạt đau đớn này?
Người đội lửa đau đớn trả lời:
- Vì ta là đứa con bất hiếu đã làm cho mẹ ta đau khổ.
Nghe câu này, người con trai của gia đình thủy thủ kia rùng mình vì thấy mình cũng là người con bất hiếu. Ý nghĩ ấy vừa dấy lên, lập tức trách lửa của người đang quỳ trên mỏm núi đã bay sang đầu anh ta. Người đội lửa đứng dậy đắc chí bảo:
- Nhà ngươi hãy kiên tâm và chờ đợi đến khi có người con bất hiếu khác đến thay nhé!
Người con của thủy thủ liền quỳ xuống chắp tay lạy giữa thinh không và phát nguyện:
- Xin mười phương cho tôi đội trách lửa chịu hình phạt này đời đời... để từ nay trên thế gian đừng có đứa con nào làm cho mẹ đau khổ nữa!
Sau lời phát nguyện ấy, có lẽ động lòng trời đất hay sao bỗng nhiên than lửa tắt hết và trách lửa cũng biến đi và anh ta cũng được hóa thân..."
Có một lần con nghe được thêm một chuyện cũng buồn lắm! Một bà mẹ quê, chồng mất, qua bao nhiêu sóng gió, bà đã không quản ngại cực khổ, đi làm lụng vất vả nuôi con... Nay con đã ra bác sĩ, cô ta đã nói với mẹ bây giờ cô đã sống trong một xã hội văn minh, bạn bè của cô là thành phần trí thức... cô không muốn bạn bè của cô biết cô có một bà mẹ quê mùa... và cô đã ra ở riêng . Mỗi lần mẹ cô nhớ cô ta, bà đến nơi cô ta làm việc chờ con tan sở, nhìn con bước lên xe rồi bà ra về... Mẹ ơi! Và câu chuyện ấy người bạn của con đã viết thành truyện. Con thấy lòng mẹ thật vĩ đại... Con ước sao con được quen với ... cô bác sĩ kia để con hỏi một câu rằng "Lương y như từ mẫu, nhưng tại sao cô cô không có trái tim? Cô không có trái tim đã đành, tại sao cô còn muốn bóp nát trái tim của mẹ cô đi?". Mẹ ơi! Mẹ hãy chỉ cho con những hạng người như thế mình phải liệt họ vào loại người hay thú vật mẹ nhĩ? Ừ, nhưng con nghĩ thú vật nó hiểu được điều này có lẽ nó cũng sẽ hận con người làm nhục nó đấy!
Rồi lại một câu chuyện đứa con trai có vợ, cả năm không về thăm mẹ. Dì nó gặp mới hỏi một câu: "Sao con không về thăm mẹ? Lương tâm con để đâu?". Đứa con đáp tỉnh bơ: "Dì ơi! Lương tâm đâu bằng lương tuần hở dì".
Con mong rằng câu chuyện trên thức tỉnh những ai còn Mẹ mà vô tình "quên" Mẹ mình đi... đến khi Mẹ mất rồi có hối tiếc cũng muộn màng...
Tôi chỉ muốn nói về chữ "tình mẹ", cái chữ ấy là cái chữ không có bút mực nào diễn tả được, nó mênh mang, nó cô đọng, nhiều khi mẹ chẳng cần phải nói gì hết, tôi chẳng cần nói gì hết, mà chỉ cần nhìn ánh mắt mẹ là tôi rơi lệ, vì đằng sau ánh mắt ấy là một mối tình thăm thẳm, mối tình mà tôi không bao giờ đền trả được. mẹ thêm, điều đó có muộn màng quá chăng?
Đời mẹ là những chuỗi ngày của nhọc nhằn và tất bật. Mẹ không nhọc nhằn, tất bật cho riêng mình mà tất cả vì chồng, vì con. Nhiều khi tôi tự hỏi, sau thế hệ của mẹ, thế giới này có còn những bà mẹ chịu thương, chịu khó như mẹ nữa không
Từ những ngày đầu tiên đi học , tôi đã được đọc những câu thơ, lời văn viết về những bà mẹ. Ai cũng có một bà mẹ để ngợi khen, xưng tụng dù bằng lời lẽ đơn sơ, mộc mạc nhất, hay bằng những từ ngữ hoa lệ, mỹ miều nhất. Thậm chí ngay cả những người đang nghĩ là họ giận mẹ, ghét mẹ (của họ), trong tận cùng suy nghĩ, trong tận cùng trái tim, họ vẫn dạt dào yêu thương mẹ vì có thương yêu mới có oán trách, vì có mong mỏi mới có giận hờn. Do một hoàn cảnh nào đó mà mẹ (của họ) đã không thể làm tròn tránh nhiệm hay bổn phận của một người mẹ, nhưng chỉ nghĩ đến cái công mang nặng đẻ đau là những người mẹ đã rất xứng đáng với thiên chức làm mẹ rồi. Chẳng phải khi khổng khi không mà ca dao Việt Nam có câu
Đàn ông đi biển có đôi
Đàn bà đi biển mồ côi một mình
Những thảm cỏ đã lên xanh. Những khóm hoa ven đường đang rộn ràng khoe sắc. Hẳn trong tim của mỗi người chúng ta cũng tươi nở một đóa hoa hồng tuyệt đẹp hướng về mẹ, dâng cho mẹ dẫu rằng mẹ ở gần hay ở xa, dẫu rằng mẹ còn hay mất, bởi vì, không có mẹ thì sẽ không có ta trên cõi đời này.
Hôm nay là ngày lễ 20/10 nhưng bài viết về Mẹ của tôi sẽ mãi còn dang dở bởi vì:
Gom thật nhiều ngôn ngữ của thế gian
vẫn chẳng thể dệt cho thành tình Mẹ
Suối tình yêu bao năm qua vẫn thế
chảy tràn bờ từ cội rễ sơ sinh...
Con muốn viết một bài thơ để kính tặng Mẹ, muốn viết một bài văn thật hay để kính dâng lên Mẹ; nhưng mãi mãi đó chỉ là một giấc mộng con ấp ủ trong tim, và có lẽ chẳng bao giờ thực hiện được. Biết bao lần con đã viết, viết rồi lại xóa. Trí óc con tràn ngập muôn lời muốn viết, muốn nói riêng với Mẹ. Nhưng vốn liếng từ ngữ của con lại nghèo nàn, tài viết của con còn kém cỏi, nên mãi mãi con vẫn chưa thể diễn tả được điều con muốn nói, muốn viết.Dù vẫn biết thơ con không hay, văn con không bay bướm, trau chuốt, nhưng Mẹ đâu bao giờ chê những điều con viết với cả tấm lòng, phải không hở mẹ?con hãnh diện được có một người mẹ như Mẹ, Mẹ ạ.Ngày lễ vu lan năm nay đã qua rồi .Dù muộn hay không muộn, con cũng muốn nói về tình mẹ, mẹ ơi!
Có đôi lúc con mơ làm thi sĩ
Tô cho đời bao nét, ý yêu thương
Núi rừng mơ lồng lộng gió vấn vương
Trời trong sáng, tình đẹp tươi muôn vẻ
Có bao giờ con làm thơ cho Mẹ
Để ca ngợi tấm lòng người bao la
Tình mẹ hiền, ôi thật là thiết tha !
Biển trời kia cũng không sao sánh được
Bao hy sinh Mẹ bươn chải cuộc đời
Cho các con được tràn đầy niềm vui
Bao khổ nhọc Mẹ vẫn nở nụ cười
Mong nhìn thấy con thơ mình hạnh phúc !
Mẹ hiền ơi, con xin gởi lời chúc
Mẹ luôn vui, sức khoẻ thật dồi dào
Nét cười tươi rạng rỡ như ngày nao
Ôm con trong lòng, mắt nhìn trìu mến
Xin tặng Mẹ đoá hoa hồng thắm đỏ
Như con tim dào dạt bao nhớ thương
Hoa đơn sơ nhưng đượm sắc, thơm hương
Là tình con yêu thương Mẹ da diết
Xin Mẹ vui, nhận tấm lòng tha thiết
Của thằng con đang ở nơi phương xa
Dẫu xa xôi, nhưng tình vẫn đậm đà
Thương nhớ lắm ! Mẹ ơi, thương nhớ lắm !...