Xem chế độ đầy đủ : cảm xúc về bài đôi dép
bigbabol
28-06-2010, 12:54 PM
đây là bai thơ:
Đôi dép
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...
đây là cảm xúc của mình:
rồi một ngày, trên đường đi săn kiểng
vô đồng sâu, gặp chó dữ trông nhà
vốn ghiền cây, nên đâu thèm để ý
ngước mắt lên, thấy chó dữ gần kề
băng qua rào, vượt mình qua ruộng lúa
chạy thoát thân khỏi vết cắn chó hùa
bước lửng thửng trên đường đê lộng gió
đôi dép kia sao mất tự bao giờ?
không có dép chân trần ta vẫn bước
mà hình như còn thấy sảng khoái hơn
ui đau quá cái gì đâm thế nhĩ?
trinh nữ gai- hoa màu tím ven đường
lấy gai ra, liếc nhìn ồ gốc bự
nhổ nó lên, về tạo dáng bon sai
ôi cuộc sống thật nhiều điều thú vị
mất cái này ta lại được cái kia
đời là thế, cuộc đời là như thế
đôi dép kia đừng trách phận bẽ bàng
đừng bi quan khi chỉ còn một chiếc
vì biết đâu anh lính mất một giò
hay số trời làm cho người một cẳng
thì chỉ cần một chiếc dép mà thôi.
vinhson1204
28-06-2010, 12:57 PM
Hay dữ ta !!!
huongdongconoi
28-06-2010, 01:03 PM
@};-@};-@};-
nguyendangduoc
28-06-2010, 01:03 PM
Thơ hay, tác thiệt thì biết rồi còn tác giả là ai vậy kà?:):):)
HUNG USD
28-06-2010, 01:05 PM
Cảm xúc dạt dào quá, Phải chăng đây củng là một yếu tố để làm cây đẹp?
Blackrose86
28-06-2010, 01:05 PM
đây là bai thơ:
Đôi dép
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...
đây là cảm xúc của mình:
rồi một ngày, trên đường đi săn kiểng
vô đồng sâu, gặp chó dữ trông nhà
vốn ghiền cây, nên đâu thèm để ý
ngước mắt lên, thấy chó dữ gần kề
băng qua rào, vượt mình qua ruộng lúa
chạy thoát thân khỏi vết cắn chó hùa
bước lửng thửng trên đường đê lộng gió
đôi dép kia sao mất tự bao giờ?
không có dép chân trần ta vẫn bước
mà hình như còn thấy sảng khoái hơn
ui đau quá cái gì đâm thế nhĩ?
trinh nữ gai- hoa màu tím ven đường
lấy gai ra, liếc nhìn ồ gốc bự
nhổ nó lên, về tạo dáng bon sai
ôi cuộc sống thật nhiều điều thú vị
mất cái này ta lại được cái kia
đời là thế, cuộc đời là như thế
đôi dép kia đừng trách phận bẽ bàng
đừng bi quan khi chỉ còn một chiếc
vì biết đâu anh lính mất một giò
hay số trời làm cho người một cẳng
thì chỉ cần một chiếc dép mà thôi.
Nút thanks đâu rùi nhỉ:-SS
Ah! Nó đây rồi:))
de_mylo
28-06-2010, 01:44 PM
...đôi dép kia đừng trách phận bẽ bàng
đừng bi quan khi chỉ còn một chiếc
vì biết đâu anh lính mất một giò
hay số trời làm cho người một cẳng
thì chỉ cần một chiếc dép mà thôi...
Đôi dép kia vẫn còn ở trên đời
Mà sao lại, mỗi nơi nằm một chiếc.
Một chiếc ở sâu trong lòng ruộng
Một chiếc lại vất vưởng ở bờ tre.
Ngày hôm sau nắng sớm dọc bờ đê
Một con cún lò dò đi... tè bây
Chiếc dép kia vẫn còn nơi đấy
Lại vô tình bị con cún tha đi
Con cún kia chạy rong chán, rong chê
Mang chiếc dép bỏ vào trong xó cửa
Rồi nó chạy đi hớn ha, hớn hở
Chẳng biết rằng đôi dép bị biệt ly
Rồi thời gian lặng lẽ cứ trôi đi
Cánh đồng giờ lúa vàng như tấm thảm
Trong làn gió hương lúa thơm thoang thoảng
Chiếc dép kia vẫn nằm dưới bùn sâu.
Trên cánh đồng không biết từ bao lâu
Người với người đang cùng nhau gặt lúa
Bỗng một tiếng cười vang lên ha hả
Tao bắt được chiếc dép chúng mày ơi...
Chiếc dép kia nhìn thấy ánh mặt trời
Niềm vui sướng vỡ òa trong hạnh phúc
Được mang về ném vào trong một góc
Đợi hôm nào đổi kẹo mút ăn chơi :D
Không ai hay cái góc đó trên đời
Hai chiếc dép được gặp nhau lần nữa
Không ai biết tương lai ra sao nữa
Nhưng từ giờ mãi mãi sẽ bên nhau....:))
vohungdung
28-06-2010, 03:47 PM
Mấy cha nội nầy làm thơ hay quá chứ, đúng là "gừng nhân"
nguyenngoc87
28-06-2010, 05:37 PM
Thơ hay thế, chắc là nghê tay trái của các bác rồi hjhj
bigbabol
28-06-2010, 06:28 PM
Không ai hay cái góc đó trên đời
Hai chiếc dép được gặp nhau lần nữa
Không ai biết tương lai ra sao nữa
Nhưng từ giờ mãi mãi sẽ bên nhau....
ngày mừng vui chưa được có bao lâu
đôi dép ấy được mang vào chủ mới
chân thì to, người thì béo dã man
được vài hôm thì trên người rạn nứt
vết nứt to theo từng bước béo đi
đêm tối về hai đứa ngắm thật bi
sao lại thế cuộc đời sao lại thế
thà chia ly không thấy mặt còn hơn
ở bên nhau nhìn người thương xơ xác
chẳng khác nào sát muối vết thương đau
chít chít chít, tiếng kêu thằng chuột nhắt
nó mon men lại cắn chiếc phải rồi
chiếc trái nhìn mà lòng đau dạ nát
chút nữa thôi thân nó cũng tan tành
thương là thế yêu nhiều là như thế
nhưng cũng đành phải lực bất tòng tâm
trời bừng sáng ánh mặt trời chiếu rọi
đôi dép nằm trang trọng shop thời trang
giấc mơ dài làm đôi dép hoang mang
đời khổ thế biển đời sao khổ thế???
câu nói thầm sao tiếng vọng mãi ngân xa..............................
thanhhanguyen
28-06-2010, 06:41 PM
Nữa đi anh ba ơi !@};-@};-@};-@}; đang phê quá trời.......
Sói Hoang
28-06-2010, 06:45 PM
Híc...động tý là tuôn thơ ra được ngay! kính nể....kính...sợ...:-bd
:-B kaka...Ko ngờ Giang Còi làm thơ hay phết!
Thơ hay đầy ý nghĩa.cám ơn em 3b.@};-
CrackBerry
28-06-2010, 07:20 PM
Rất ưh là hay, nhí nhảnh và cũng rất sâu sắc @};-@};-
đây là bai thơ:
.........................
đây là cảm xúc của mình:
..................
không có dép chân trần ta vẫn bước
mà hình như còn thấy sảng khoái hơn
ui đau quá cái gì đâm thế nhĩ?
trinh nữ gai- hoa màu tím ven đường
lấy gai ra, liếc nhìn ồ gốc bự
.......................
đôi dép kia đừng trách phận bẽ bàng
đừng bi quan khi chỉ còn một chiếc
vì biết đâu anh lính mất một giò
hay số trời làm cho người một cẳng
thì chỉ cần một chiếc dép mà thôi.
Blackrose86
28-06-2010, 07:33 PM
Hay wá hay wá,cho black làm ké vài câu:))
trời bừng sáng ánh mặt trời chiếu rọi
đôi dép nằm trang trọng shop thời trang
giấc mơ dài làm đôi dép hoang mang
đời khổ thế biển đời sao khổ thế???[/COLOR]
câu nói thầm sao tiếng vọng mãi ngân xa..............................
Nhưng mơ ước vẫn chỉ là mơ nước
Vì cuộc đời ai biết trước ngày mai
Được bên nhau,chung sống mãi lâu dài
Dù mòn đế sứt quai còn tái chế(làm phế liệu lại hẹn gặp kiếp sau)
phuocloctho
28-06-2010, 08:08 PM
Thật đa tài. bái phục
de_mylo
28-06-2010, 08:31 PM
Híc...động tý là tuôn thơ ra được ngay! kính nể....kính...sợ...:-bd
:-B kaka...Ko ngờ Giang Còi làm thơ hay phết!
:)) Cấp 2 em phải học lớp chuyên văn đấy( dù không muốn):P
Hoanglong70
28-06-2010, 08:45 PM
Cám ơn Bigbabol và de_mylo,
Hoanglong đọc đến đây cứ [-O<
Cầu mong sao cho Topic đừng đóng lại,
Để mỗi ngày còn vào đọc mà vui ...
giangsuphong1988
29-06-2010, 08:46 PM
cũng may a Tuấn đạp trúng gai trinh nữ, chứ lỡ đạp trúng gai kim quýt mà "gốc bự" nữa thì đã luôn a T ha! thơ hay quá, rất mộc mạc và sâu sắc, cuộc đời chơi cây mới đẹp làm sao!
lequang1983
29-06-2010, 09:07 PM
em đọc mấy bài thơ này có cảm giác 1 anh thì muốn chia lìa đôi dép, 1 anh thì muốn hàn gắng đôi dép lại........ nói chung là hay hay
bigbabol
30-06-2010, 12:49 AM
ngày qua ngày đôi dép vẫn nằm yên
trên kệ shop nơi phồn hoa đô thị
ngó ra đường những đôi dép lầm than
nó sợ rằng thân mình rồi cũng thế
đến một ngày nó trở thành đồ ế
bởi mấy em mốt mới đã ra đời
nó thẩn thờ bị quăng vào kho góc
nơi tối tăm ẩm móc tiếng chuột kêu
ngày tháng dài mình mẩy nó đóng rêu
người ẩm móc hôi rình mùi cứt chuột
lại bị còn cắn phá nát thịt da
đến một ngày có người vác băng ca
bỏ nó lên cho ngay vào sọt rác
cuộc đời này tưởng chừng như tan nát
chú bé con thân gầy ốm xác xơ
mới ngày nào đứng trước shop ước mơ
biết bao giờ được mang vào nó nhĩ
nó chẳng nhìn mà còn cười khinh bĩ
ấy vậy mà lại cứu vớt nó ra
trên bước đường chú bôn ba tìm rác
đổi miếng ăn để kiếm sống qua ngày
có dép rồi chú ta mừng vui sướng
chạy tung tăng khắp ngõ vắng đường to
đôi dép nhìn bởi cặp mắt tròn vo
trời đất hỡi ngoài này sao vui thế?!
kìa cô gái tóc dài bay trong gió
chú xích lô lấm tấm giọt mồ hôi
anh công nhân hết giờ vừa tan sở
bác nông dân đang cày dưới ruộng sâu
đồng lúa chín cánh cò bay lã lướt
con đường đê hai đứa bé đùa vui
những khi trời cúp điện thấy tối thui
người nóng nực bực mình ông bán điện
khi gặp chuyện đi trên đường cao tốc
thấy lâng lâng đất nước đổi thịt da
cũng có lúc kêu ca thằng lô cốt
nó mãi đào sao chẳng thấy hoàn công
ghét nhất là ông cảnh sát giao thông
đang ngon trớn thổi còi nghe cái rét
móc bóp ra đưa chú giấy có hình
là tình hình trở về ngay lúc trước
nó cứ bước cứ đi và cứ bước
nó tiếc về những năm tháng ngày qua
không bôn ba giữa cuộc đời nhộn nhịp
nhưng bây giờ nó thấy mình vẫn kịp
nó đi nhanh đi mãi chẳng chịu dừng
nó rất mừng khi mình là đôi dép
được chở che cho chân bé còn thơ
cho chân trần trong nắng gió bơ vơ
cho kim chích không mang mầm vius
lây vào trong cơ thể kẻ không may
cuộc đời này coi thế hãy còn may
vì nó được làm thân đôi dép tốt..............
nguyendangduoc
30-06-2010, 09:11 AM
muốn có vài dòng để tiếp nối bài thơ của anh, nhưng dạo này rối ren quá, ko còn đầu óc đâu mà thơ với thẫn nữa:(:((:(:((
bigbabol
30-06-2010, 07:42 PM
muốn có vài dòng để tiếp nối bài thơ của anh, nhưng dạo này rối ren quá, ko còn đầu óc đâu mà thơ với thẫn nữa:(:((:(:((
sao vậy em? có chuyện gì thế? đời mà .....nó cũng như đôi dép vậy, có lúc này lúc khác, có lúc hát lúc ca chưa thành ma thì mình còn chưa chết nha em trai
cười nào:)):)):)):)):))
huongdongconoi
30-06-2010, 07:51 PM
muốn có vài dòng để tiếp nối bài thơ của anh, nhưng dạo này rối ren quá, ko còn đầu óc đâu mà thơ với thẫn nữa:(:((:(:((
Nếu không có buổi, đông tàn.
Thì đâu có những... an nhàn ngày xuân.
Nếu không có lúc, gian truân.
Thì đâu có những... ngày xuân an nhàn...
hahaha........ cười lên đi cho răng vàng sáng chói nha Dược.:)):)):)):)):))
nguyendangduoc
30-06-2010, 08:53 PM
sao vậy em? có chuyện gì thế? đời mà .....nó cũng như đôi dép vậy, có lúc này lúc khác, có lúc hát lúc ca chưa thành ma thì mình còn chưa chết nha em trai
cười nào:)):)):)):)):))
dạ thì đời mà....có lúc này lúc khác, có lúc phát lúc suy, có lúc đi lúc ở, có lúc phở lúc cơm, có lúc thơm lúc thúi, có lúc túi sạch trơn, lúc cơm ăn không hết, lúc.......thôi nhường lại cho các thi sỹ mần tiếp. Cười thì cười, sợ gì!!!!!!! :)):)):)):)):)):))
em cảm ơn anh T (pt) và anh T (sg) nhìu nhe, kekekekeke!!!!!!
huongdongconoi
30-06-2010, 09:07 PM
dạ thì đời mà....có lúc này lúc khác, có lúc phát lúc suy, có lúc đi lúc ở, có lúc phở lúc cơm, có lúc thơm lúc thúi, có lúc túi sạch trơn, lúc cơm ăn không hết, lúc.......thôi nhường lại cho các thi sỹ mần tiếp. Cười thì cười, sợ gì!!!!!!! :)):)):)):)):)):))
em cảm ơn anh T (pt) và anh T (sg) nhìu nhe, kekekekeke!!!!!!
dạ thì đời mà....có lúc này lúc khác, có lúc phát lúc suy, có lúc đi lúc ở, có lúc phở lúc cơm, có lúc thơm lúc thúi, có lúc túi sạch trơn, lúc cơm ăn không hết, lúc.......(Viết tiếp nha) Lúc...sa cơ ai là người bằng hửu.. nam vô tửu, thì hủ sạch sành sanh...bán phôi sanh, không ai hỏi tới...hahaha.... mời tiếp...:)):)):))thôi nhường lại cho các thi sỹ mần tiếp. Cười thì cười, sợ gì!!!!!!! :)):)):)):)):)):))
em cảm ơn anh T (pt) và anh T (sg) nhìu nhe, kekekekeke!!!!!!
Xin lồi anh viết tiếp vô bài của em nha Dược!
bigbabol
03-07-2010, 09:09 PM
đến một ngày bổng có cơn gió hốt
mái nhà siêu nay vẹo nát còn đâu
đôi dép sầu thẩn thờ nhìn chú bé
lòng quặng đau trước cám cảnh cơ hàn
rồi một ngày huy hoàng đâu ập tới
chú vô tình lượm phải bịch kim cương
đôi dép nghèo bị ném chẳng xót thương
vào trong xó thay bằng đôi đốc tớ ( đốc tờ nha bà con)
khoát lên mình một đôi cánh mới
xe tay ga, tài xế tố dồ ta
chú nhìn đời bằng mắt một phần ba
tiền hoang phí chốn vũ trường ma túy
chú chìm trong men rượu lẫn men tình
những cuộc tình đêm đến sáng lại đi
vì cho rằng cuộc sống trước lâm ly
giờ như thế trả thù đời cho biết
trong góc xó đôi dép nghèo vẫn liếc
vẫn lặng thầm theo từng bước chú đi
dép bây giờ chẳng phải chịu cảnh bi
nhưng sao nặng lạ thường nơi đáy dép
giữa cuộc đời bão bùng đầy gai thép
không biết rằng chú bé thoát sao đây?
với chú thì không quá một sợi dây
vào tròng cổ cuộc đời coi chấm dứt
nó nghĩ mình nghĩ đời rồi lại tức
phải chi đừng vấp phải bịch kim cương
để bây giờ phải chịu cảnh tang thương
nhìn chú bé đêm ngày vui chốn quỹ
chẳng biết rằng ngày chết đã kề bên.........( còn tiếp)
lan-chi
03-07-2010, 09:23 PM
hehe chạy mất dép, ( chạy đi chỗ khác cho các bác làm thơ ) tiếp tục nha hay quá đi dép.
bigbabol
04-07-2010, 10:32 PM
chú thường kênh những con người nghèo khổ
nó định rằng xóa sạch quá khứ xưa
nó sài tiền vung ném quá từa lưa
nào bạn chích bạn tình đều hào phóng
rồi cái ngày cháy túi cũng hiện ra
thằng bạn chích ngày nào không thấy bóng
con bạn tình cũng biến mất từ lâu
thấy đời mình chìm xuống đáy vực sâu
cơn đói thuốc biến nó thành kẻ ác
định giết người cướp của lấy tiền phê
anh công an trên đường ếch bề sê( SBC)
ra tay kịp cho nó còng số tám
những ngày đầu trong ngục tù u ám
nó nằm lăn vật vã bởi cơn ghiền
như người điên nó gào to rên rĩ
nhức trong xương từng cơ thịt buốt đau
thời may gặp được ông bác sỹ cao
về ý đức và tài cai thuốc phiện
nó dần dần được cắt từng cơn nghiện
được hai tuần có vẻ nó bình tâm
rời giường bệnh nó ra ngoài lao động
sức xì ke đâu vác nặng được gì
nhưng tính lì những ngày còn cơ cực
nó cũng xong từng công việc được giao
rồi một ngày nó ước thấy trời cao
người đông đúc rộn ràng nơi phố thị
ở trong này nó đựơc nhiều anh chị
đã tu tâm dạy nó biết sự đời
nó bơ phờ sau những giờ lao động
nhưng nhẹ nhàng thanh thản giấc bình an
tiếng loa vang gọi vào phòng tên nó
được ra tù trước thời hạn đã tuyên
đôi dép già trong góc vẫn còn nguyên
người nhăn nhó lặng người nhìn dáng nó
muốn chạy ngay ôm chân nó vào lòng
khoảng mênh mông sau những ngày xa cách
giờ lấp đầy bởi tiếng nó cười vui
bên gia đình yên vui người thân nó
nó nhìn đời nhẹ nhàng như cơn gió
thú làm ăn không bỏ phí một giờ
để cho đời vẫn biết còn tên nó
để lấp đầy hạnh phúc trái tim đau
mà nó đã bao lần làm tan nát
để nó còn đứng giữa đời và hát
đôi dép kia ôi thân mẹ cuộc đời...
nguyendangduoc
04-07-2010, 10:51 PM
ý thơ hay, nhưng câu chử cần trau chuốt thêm tí nữa anh nha. Trau chuốt như thế nào thì em xin đc nói luôn cho anh hiểu nhé: ................em ko biết :):):)
bigbabol
15-07-2010, 05:51 PM
nhớ những lần mưa rơi chiều tháng bảy
trời âm u man mác một nổi lòng
tiếng nhạc Đàm nơi nhà bên cất tiếng
không gian buồn u ám lại buồn thêm
mắt liêm diêm đôi dép nằm ngẩm nghĩ
quá khứ xưa hiện tại lẫn màn sương
tương lai thì ...đường dài đang phía trước
biết ra sao hỡi đôi dép ngày sau?!??!
thôi kệ:!!! bà mẹ Việt Nam anh hùng
dungkhiem
15-07-2010, 06:34 PM
nhớ những lần mưa rơi chiều tháng bảy
trời âm u man mác một nổi lòng
tiếng nhạc Đàm nơi nhà bên cất tiếng
không gian buồn u ám lại buồn thêm
mắt liêm diêm đôi dép nằm ngẩm nghĩ
quá khứ xưa hiện tại lẫn màn sương
tương lai thì ...đường dài đang phía trước
biết ra sao hỡi đôi dép ngày sau?!??!
thôi kệ:!!! bà mẹ Việt Nam anh hùng
Cái chiếc dép này đang buồn, chắc là có đạp gai đây, chuyện gì thế hả 3B?
Bài đôi dép sao không tiếp,
Để chiếc buồn, không tiếp bước đi?
bigbabol
16-07-2010, 09:08 PM
Cái chiếc dép này đang buồn, chắc là có đạp gai đây, chuyện gì thế hả 3B?
Bài đôi dép sao không tiếp,
Để chiếc buồn, không tiếp bước đi?
đôi dép đã già không thể nào đi mãi
phải có ngày ngừng nghĩ chút anh ơi
nghĩ lấy hơi rồi chờ ngày đi tiếp
sẽ lên non xuống biển lội đồng sâu
băng qua cầu về miền tây đổi mới
ghé anh em khắp các tỉnh đồng bằng
lúc quay về nơi thành đô sinh sống
vẫn nhớ hoài hình bóng các nghệ nhân...:))
huongdongconoi
16-07-2010, 09:52 PM
đôi dép đã già không thể nào đi mãi
phải có ngày ngừng nghĩ chút anh ơi
nghĩ lấy hơi rồi chờ ngày đi tiếp
sẽ lên non xuống biển lội đồng sâu
băng qua cầu về miền tây đổi mới
ghé anh em khắp các tỉnh đồng bằng
lúc quay về nơi thành đô sinh sống
vẫn nhớ hoài hình bóng các nghệ nhân...:))
Rồi chiều nay tui nhìn lại đôi dép.
Ôi! thương thay... cho đôi dép đã mòn.
Vết hằn sâu, trên khắp nẻo núi non
Nhờ có dép, đôi bàn chân không nãn.
Lúc đồng bằng, lúc Xuôi ngược Miền Trung.
Ôi! đôi dép kia đi mãi không ngừng.
Nay dép đức, ghé thăm từng người bạn
Xin cọng dây đồng... nối chặt tình thương...
vBulletin® v3.8.6, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.