Xem chế độ đầy đủ : Chia sẻ & cảm nhận.
mưa saobang
20-05-2010, 10:31 AM
Lắng đọng!
Là khi nghe một tiếng khóc nào đó khiến ta suy tư, là khi nghe một nụ cười làm ta thổn thức. Là khi nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên làm ta thấy mình mong manh, là khi nhìn thấy một bức ảnh ngày xưa của Mẹ làm ta dâng trào yêu thương.
Lắng đọng!
Là khi nhìn thấy nụ cười trong sáng của một đứa trẻ, ta trở lên tinh khôi hơn khi nhớ về một thời thơ bé đã qua. Là khi chiếc lá vàng lảo đảo rơi trong chiều thu khiến ta giật mình cho một đời người rồi cũng sẽ như thế. Là khi nghe một bản hoà tấu về đêm, âm thanh da diết trầm bổng, như muốn xoáy trong lòng người về một nỗi niềm nào đó. Là khi một bức ảnh mà ta cho là ý nghĩa khiến ta trở lên thênh thang hơn...
Lắng đọng!
Là khi sải những bước chân tư lự trên một con đường vắng vẻ, ta cần sự ấm áp của một bàn tay, là khi màn đêm buông xuống nỗi cô đơn như được dịp gặm nhấm tâm hồn ta. Là khi ánh nắng lung linh của buổi sáng chiếu qua khoé mắt khiến ta tràn trề hy vọng cho ngày mới, là khi những giây phút trôi qua của cuộc sống làm ta nuối tiếc nhưng không muốn đứng lại…
Thế đấy! Ai trong chúng ta mà chẳng có những giây phút lắng đọng đúng không? Lắng đọng mà tôi nói ở đây không phải cái cảm giác thăng hoa của một nghệ sĩ, hay mang đầy tính triết lý của một nhà tư tưởng học, hoặc cái ngông của một nhà văn. Lắng đọng là những cái rất con người và đời thường.
Ta lắng đọng cho cái qua khứ đã trôi qua, và cho hiện tại mà ta đang sống. Bởi khi lắng đọng, ta mới nhìn nhận sự việc bằng một đôi mắt khác, một đôi mắt không bị chi phối bởi vật chất, hay một cảm xúc quá lí trí nào đó. Lúc ấy, ta nhìn bằng một đôi mắt biết chia sẻ, một tâm hồn rộng mở và một trái tim biết yêu thương tha thứ.
Chẳng ai trong chúng ta sống mà không cần có bạn, không cần được chia sẻ. Vậy nên đời sống tinh thần trở nên quan trọng và cần thiết lắm đỗi. Tất cả những cảm xúc và những cung bậc khác nhau của tình cảm, cùng nhiều món ăn tinh thần cụ thể khác đều là mạch nguồn để duy trì đời sống tinh thần. Và lắng đọng cũng là một cách làm cho đời sống tinh thần của ta ý nghĩa hơn!
Hãy lắng đọng bạn nhé, lắng đọng theo cách của riêng mình. Bởi cuộc sống cần lắm những giây phút lắng đọng, vì khi ta lắng đọng là lúc ta được truyền thêm "máu", thêm "đạm", thêm "nước", thêm "vitamin" cho tâm hồn.:x
Diladen
20-05-2010, 10:34 AM
Đúng là giọng văn của một nữ sĩ !
Người Rừng
20-05-2010, 10:45 AM
Xem xong tâm hồn "đóng lặng"...
Về với rừng đi Lan ơi!:>
dungkhiem
20-05-2010, 10:57 AM
Lắng đọng!
Thế đấy! Ai trong chúng ta mà chẳng có những giây phút lắng đọng đúng không? Lắng đọng mà tôi nói ở đây không phải cái cảm giác thăng hoa của một nghệ sĩ, hay mang đầy tính triết lý của một nhà tư tưởng học, hoặc cái ngông của một nhà văn. Lắng đọng là những cái rất con người và đời thường.
Ta lắng đọng cho cái qua khứ đã trôi qua, và cho hiện tại mà ta đang sống. Bởi khi lắng đọng, ta mới nhìn nhận sự việc bằng một đôi mắt khác, một đôi mắt không bị chi phối bởi vật chất, hay một cảm xúc quá lí trí nào đó. Lúc ấy, ta nhìn bằng một đôi mắt biết chia sẻ, một tâm hồn rộng mở và một trái tim biết yêu thương tha thứ.
Chẳng ai trong chúng ta sống mà không cần có bạn, không cần được chia sẻ. Vậy nên đời sống tinh thần trở nên quan trọng và cần thiết lắm đỗi. Tất cả những cảm xúc và những cung bậc khác nhau của tình cảm, cùng nhiều món ăn tinh thần cụ thể khác đều là mạch nguồn để duy trì đời sống tinh thần. Và lắng đọng cũng là một cách làm cho đời sống tinh thần của ta ý nghĩa hơn!
Hãy lắng đọng bạn nhé, lắng đọng theo cách của riêng mình. Bởi cuộc sống cần lắm những giây phút lắng đọng, vì khi ta lắng đọng là lúc ta được truyền thêm "máu", thêm "đạm", thêm "nước", thêm "vitamin" cho tâm hồn.:x
nguoirungbh
Trả lời: Chia sẻ & cảm nhận.
Xem xong tâm hồn "đóng lặng"...
Về với rừng đi Lan ơi!
Hai người quen nhau hả?
Lâu lâu mới có cảm nhận đầy cảm xúc nhỉ. Có cũng hay. Vổ tay.....
thang_khung
20-05-2010, 01:59 PM
hay quá,nhưng đọc xong thấy buồn buồn.huhuhuhuuhuhu
mưa saobang
20-05-2010, 02:52 PM
hay quá,nhưng đọc xong thấy buồn buồn.huhuhuhuuhuhu
Hì hì, biết buồn mới yêu vui
Biết khóc mới yêu cười.
Đó mới là hạnh phúc mà huynh.
mưa saobang
20-05-2010, 03:17 PM
nguoirungbh
Trả lời: Chia sẻ & cảm nhận.
Xem xong tâm hồn "đóng lặng"...
Về với rừng đi Lan ơi!
Hai người quen nhau hả?
Lâu lâu mới có cảm nhận đầy cảm xúc nhỉ. Có cũng hay. Vổ tay.....
Hì hì... Nguoirung ơi.
Hãy để cho Lan được ở đây.
Vui với bè bạn với cảnh cây
Ngày ngày Lan sẽ chung tay
Cùng huynh xây dựng nơi đây thắm tình.
Ngưởi rừng ơi, Lan ko về với rừng nên người rừng ở lại với Lan nha... hihihi
@Dungkhiem
Huynh ơi, người với người là bạn mà. Trước lạ sau quen có gì lạ đâu huynh. Muội lại được quen huynh nữa rùi nè hì hì
Người Rừng
20-05-2010, 04:05 PM
Mùa thu lưng chừng núi
lá vàng lưng chừng rơi
lưng chừng em với tôi
tình yêu hay tình bạn:)]
vuongcc
20-05-2010, 11:21 PM
Khi ta buồn!
Lúc ta vui!
Vào thời điểm một trong hai trạng thái này xẩy ra! con người ta rễ biểu lộ cảm xúc của lòng mình qua những dòng phím pháp nhất!
Chính vì lẽ đó khi đọc thơ, hay đọc dòng tâm sự của tác giả. Mà ta có cảm nhận đc tâm trạng tác giả lúc đó ra sao? "cảnh buồn người có vui đâu bao giờ???"
Nhưng Vcc phải thừa nhận rằng: những vần thơ, những dòng văn của TG viết vào lúc sẩy ra một trong hai trạng thái vui_buồn đó! bao giờ cũng toát lên đc cái nét tinh tế, cái thần của thơ, văn nhất, có hồn nhất, lãng mạn nhất & cũng là hy vọng nhất...!!! Thất vọng nhất...!!!
Huynh bỗng chợt có cảm xúc vậy khi đọc dòng "chia sẻ & cảm nhận" của muội thân!
huongdongconoi
21-05-2010, 03:35 AM
Hì hì, biết buồn mới yêu vui
Biết khóc mới yêu cười.
Đó mới là hạnh phúc mà huynh.
Thi sỉ buồn .... thi sỉ khóc thành thơ...:)):)):))
mưa saobang
21-05-2010, 09:28 PM
Ngồi buồn lên mạng để 888, nó chợt nghe đâu đó vang lên bản nhạc Phôi Pha của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn do ca sĩ Lan Ngọc thể hiện.
Rất nhiều ca khúc của cố nhạc sĩ TCS mang màu sắc Phật giáo và triết lí phương Đông, bài này là một trong số đó. Nhiều quan niệm cho rằng trần gian chỉ là cuộc dạo chơi của các linh hồn, chết là "trở về" với cõi hư vô, với cuộc sống khác... nhẹ nhàng như những áng mây trôi.
Cuộc sống bấp bênh hay phẳng lặng thì rồi cũng qua như những cơn gió thoảng. Còn lại gì? Để lại gì?
Nó ngồi im đón nhận những khoảnh khắc trong lành nhất của đất trời. Tiếng đàn thổi vào hồn những âm thanh khúc trắc, chậm rãi. Có cảm giác tắc nghẹn từ những phím đàn, chúng không đều mà cứ nhỏ từng giọt, từng giọt như từng bước chân thơ thẩn của kẻ bộ hành về cõi hư vô.
Ngồi suy tư về những ngày đã qua với những con người đã gặp. Tất cả hiện ra như một cuốn phim đen trắng quay chậm. Từng gương mặt, từng nụ cười, từng nụ cười... Có những thứ đã nhạt nhòa theo thời gian có những điều sẽ còn đọng lại mãi.
Nhớ những tháng ngày đã qua, những người đã giúp đỡ mình, những người mình tin tưởng, những người mình có lỗi, nhớ người mình yêu, những người bạn trong cuộc đời... nhớ ngày hôm nay.
Tự nhiên nó thấy trống rỗng, chẳng còn gì cả, chỉ còn lại một cảm giác hụt hẫng trong lòng.
Cuộc đời con người ngắn dài nào ai biết, sống và tạo ra những điều tốt đẹp nhất để thấy được yêu đời yêu người là hp lắm rồi.
Hix...Tự nhiên mình lại tâm trạng thế...=((
mưa saobang
23-05-2010, 11:24 AM
Sáng trong lành. Cafe một mình phố quen, thay bằng chút oi bức khó chịu, trong lành mát mẻ tưới hồn.
Có chút gì đó nhẹ hút theo trái tim vốn nhiều cảm xúc của mình. Chén đắng quẫy bọt trôi theo ảo giác trong miên man. Say mơ màng với cây cảnh và cafe.
Sáng đầu tiên sau nhiều sáng không mặc định bằng thói quen online, lướt một vòng quanh diễn đàn để xem xét, thấy có nhiều bài viết cùng những tâm trạng khác nhau.
Cái trong lành mùa Hạ dường như cũng đang ảo như chính cái sự ảo trong tiềm thức Người. Mùa Hạ với trái tim mềm yếu dễ rung động trước hoa lá. Nắng không còn hùa với gió gặm te tua tâm thức. Đã có một vệt hữu hình.
Thấy mình vui vì những nỗi vui chưa bung. Chắc hẳn thú điền viên sẻ chia với mình thật nhiều hạnh phúc. Vứt bỏ đi những bon chen, kèn kựa, dởm giả ở đời.
Nhấp ngụp cafe trên môi, vị đắng tan dần trong miệng mà thấy ngọt ngào lạ.
Nở nụ cười thấy cuộc đời vẫn thật nhiều ý nghĩa!
hungphuong
25-05-2010, 08:58 PM
Lắng đọng!
Là khi nghe một tiếng khóc nào đó khiến ta suy tư, là khi nghe một nụ cười làm ta thổn thức. Là khi nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên làm ta thấy mình mong manh, là khi nhìn thấy một bức ảnh ngày xưa của Mẹ làm ta dâng trào yêu thương.
Lắng đọng!
Là khi nhìn thấy nụ cười trong sáng của một đứa trẻ, ta trở lên tinh khôi hơn khi nhớ về một thời thơ bé đã qua. Là khi chiếc lá vàng lảo đảo rơi trong chiều thu khiến ta giật mình cho một đời người rồi cũng sẽ như thế. Là khi nghe một bản hoà tấu về đêm, âm thanh da diết trầm bổng, như muốn xoáy trong lòng người về một nỗi niềm nào đó. Là khi một bức ảnh mà ta cho là ý nghĩa khiến ta trở lên thênh thang hơn...
Lắng đọng!
Là khi sải những bước chân tư lự trên một con đường vắng vẻ, ta cần sự ấm áp của một bàn tay, là khi màn đêm buông xuống nỗi cô đơn như được dịp gặm nhấm tâm hồn ta. Là khi ánh nắng lung linh của buổi sáng chiếu qua khoé mắt khiến ta tràn trề hy vọng cho ngày mới, là khi những giây phút trôi qua của cuộc sống làm ta nuối tiếc nhưng không muốn đứng lại…
Thế đấy! Ai trong chúng ta mà chẳng có những giây phút lắng đọng đúng không? Lắng đọng mà tôi nói ở đây không phải cái cảm giác thăng hoa của một nghệ sĩ, hay mang đầy tính triết lý của một nhà tư tưởng học, hoặc cái ngông của một nhà văn. Lắng đọng là những cái rất con người và đời thường.
Ta lắng đọng cho cái qua khứ đã trôi qua, và cho hiện tại mà ta đang sống. Bởi khi lắng đọng, ta mới nhìn nhận sự việc bằng một đôi mắt khác, một đôi mắt không bị chi phối bởi vật chất, hay một cảm xúc quá lí trí nào đó. Lúc ấy, ta nhìn bằng một đôi mắt biết chia sẻ, một tâm hồn rộng mở và một trái tim biết yêu thương tha thứ.
Chẳng ai trong chúng ta sống mà không cần có bạn, không cần được chia sẻ. Vậy nên đời sống tinh thần trở nên quan trọng và cần thiết lắm đỗi. Tất cả những cảm xúc và những cung bậc khác nhau của tình cảm, cùng nhiều món ăn tinh thần cụ thể khác đều là mạch nguồn để duy trì đời sống tinh thần. Và lắng đọng cũng là một cách làm cho đời sống tinh thần của ta ý nghĩa hơn!
Hãy lắng đọng bạn nhé, lắng đọng theo cách của riêng mình. Bởi cuộc sống cần lắm những giây phút lắng đọng, vì khi ta lắng đọng là lúc ta được truyền thêm "máu", thêm "đạm", thêm "nước", thêm "vitamin" cho tâm hồn.:x
Hay hay quá! Văn sĩ Đoàn Thị Điểm'' a???
mưa saobang
28-05-2010, 01:53 PM
Thời gian cứ thấm thoát trôi đi, theo cách của nó, đều đặn, từng khắc, từng khắc... mới đây thôi nhìn lại đã gần nửa năm, chợt giật mình vì đời người thật chóng qua như hoa cỏ. Chẳng ai có thể nhìn được thời gian thế nào, đến hay đi, làm sao níu kéo được. Thời gian với những ai có lòng kiên trì, nó làm tan biến những giây phút mong chờ khắc khoải. Với ai biết chờ đợi, nó dừng lại với những giây phút bối rối bởi những cái nắm tay, những giây phút nghẹn ngào, những giọt nước mắt hạnh phúc.
Mọi thứ sẽ trôi qua, nhưng có những điều sẽ không bao giờ biến mất. Làm sao có thể quên được những ánh mắt chứa chan lòng thân ái của một tấm lòng biết đau trước những nỗi đau của người khác. Làm sao có thể mất đi những san sẻ, quan tâm bạn dành cho người mình yêu mến...
Tất cả những gì đã trôi qua là những gì người ta có để sống cho ngày mai. Thời gian sẽ là bạn tốt với những ai biết trân trọng những khoảnh khắc của nó, trân trọng những giây phút bên nhau, những giây phút được nhìn thấy nhau, ngay cả những cái bắt tay hay những cái ôm ấm lòng... Bởi ai biết đâu được những giây phút mà bạn có bây giờ bên cạnh một ai đó là những giây phút cuối cùng bạn có thể ở cùng người ấy!
Cảm ơn tất cả những gì đã đến trong thời gian qua.
Cảm ơn những nỗi đau. Cảm ơn những niềm hạnh phúc.
Cảm ơn những người bạn đã ở với tôi trong những thời khắc.
Cảm ơn những sự giúp đỡ, những lời hỏi thăm…
Cảm ơn anh đã đến với tất cả những gì chân thành nhất mà em có thể cảm nhận được, cảm ơn những gì anh làm, sự tin tưởng, niềm tin, hy vọng và sự chờ đợi…
Mọi điều đã đến và đã xảy ra là những gì mà thời gian có thể mang lại. Cảm ơn thời gian qua vì những gì mày mang đến...
Hướng đến một ngày mới, một năm mới với những khát khao cháy bỏng, với một niềm tin về những giấc mơ sắp và sẽ trở thành hiện thực.
Vì một ngày mới là những gì tuyệt vời mà Thượng Đế dành tặng cho mỗi người :x:x:x
mưa saobang
30-05-2010, 10:55 PM
Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là niềm vui, là hạnh phúc em dấu yêu
Nhưng em ước gì
Mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc
Và em chưa thuộc về ai...
Anh. Trưa nay em lại gọi ly cafe đen ko đường, đã lâu rồi em mới tìm đến thói quen cũ của mình, lại uống cafe ko đường, em lại muốn so sánh vị đắng cs và vị đắng cafe anh ạh, rồi ca khúc ''NHƯ ĐÃ DẤU YÊU'' vang lên làm những giọt nước mắt em rơi, lăn dài trên má đọng xuống môi em, những giọt nước mắt yêu thương nhung nhớ.
Em luôn tự hứa với mình sẽ mạnh mẽ hơn, biết chấp nhận để sống tốt hơn, nhưng khó quá anh ơi, em lại khóc khi viết lên đây tâm sự của mình. Em ko nghĩ và ko bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bị rơi vào cái cảm giác chơi vơi, trống trải như này, em nhớ anh nhiều. Rất nhiều anh biết ko?
Trong đôi mắt em, anh là tất cả
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây.
Những khi bên anh em thấy mình thật vui và hp. Em chỉ muốn time ngừng lại để em được bên anh nhiều hơn. Để khi xa nhau em vẫn còn trọn vẹn niềm vui và hp.
Ta đến với nhau muộn màng trong đớn đau
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu...
Anh, em đã cố lấy lý trí để bắt trái tim mình đập theo nhịp của nó vì cuộc sống như trước đây nhưng ko thể, nó luôn đập lỗi nhịp vì anh, vì tình yêu em dành cho anh.
Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là niềm vui, là hạnh phúc em dấu yêu
Nhưng em ước gì
Mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc
Và em chưa thuộc về ai
Em sẽ cố quên khung trời hoa mộng
Ngày hè bên anh tình mình đến rất nhanh
Em sẽ cố quên Lần đầu mình đến bên nhau
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào
Em đến với anh với tất cả tâm hồn
Anh đến với em với tất cả trái tim
Ta đến với nhau muộn màng trong đớn đau
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu
Trong đôi mắt em, anh là tất cả
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây
Em sẽ cố quên rằng mình đã đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.
Hãy nhớ em như em vẫn nhớ anh, để em thấy cuộc sống mình còn ý nghĩa được ko anh? Lần đầu tiên em khóc vì tình yêu của mình và cũng là lần đầu tiên em khóc về chuyện của hai ta.
Inin2009
30-05-2010, 11:03 PM
Sao mà tâm trạng vậy Muội????
mưa saobang
30-05-2010, 11:19 PM
Sao mà tâm trạng vậy Muội????
Hì, hâm chút thôi huynh. muội ko sao đâu.
Lâu rồi muội chẳng được say
Nhớ người nhớ rượu mà quay quắt lòng
Hôm nay thỏa nỗi chờ mong
Uống ly rượu mạnh cho lòng thêm vui
Quên đi ngày tháng ngậm ngùi
Dốc ly cạn rượu để vùi đắng cay.
Inin2009
30-05-2010, 11:25 PM
[QUOTE=mưa saobang;142378]Hì, hâm chút thôi huynh. muội ko sao đâu.
Tâm trạng của Muội mà sao giống huynh thế.
Buồn thật đó Muội.=((=((=((
luuvienngoai
30-05-2010, 11:27 PM
Hì, hâm chút thôi huynh. muội ko sao đâu.
Lâu rồi muội chẳng được say
Nhớ người nhớ rượu mà quay quắt lòng
Hôm nay thỏa nỗi chờ mong
Uống ly rượu mạnh cho lòng thêm vui
Quên đi ngày tháng ngậm ngùi
Dốc ly cạn rượu để vùi đắng cay.
Ừ, hâm hâm chút thôi nhe muội, muội đừng làm huynh inin lo lắng chứ :)):))
bigbabol
30-05-2010, 11:45 PM
Hì, hâm chút thôi huynh. muội ko sao đâu.
Lâu rồi muội chẳng được say
Nhớ người nhớ rượu mà quay quắt lòng
Hôm nay thỏa nỗi chờ mong
Uống ly rượu mạnh cho lòng thêm vui
Quên đi ngày tháng ngậm ngùi
Dốc ly cạn rượu để vùi đắng cay.
muội lại say khi trời còn chưa nắng
trống vắng lòng muội tìm đến hơi men
nếu mà muội uống đế Gò đen
chỉ một ly là chuyện đời quên hết
...........................................
nhưng uống hoài thì chắc là sẽ chết
vì rượu kia đâu có bạn bao giờ
lúc thức thời ta cảm thấy ngất ngây
quên đi trời đất tháng ngày buồn đau
.................................................
nhưng khi tĩnh rượu mưa rào
nổi buồn lại đến sầu đau lại về
chi bằng quyết chí ta thề
khi nào trống vắng lại vào đàn vui
...............................................
có bè có bạn có tui
có người dưng đó xót chia nổi sầu
ở đời có lắm vực sâu
khi ta đứng dậy mặt trời sáng soi.%%-%%-%%-
thêm một chiếc lá rụng
thế là thành mùa thu
thêm một tiếng cu gù
thành ban mai tươi sáng
thế là tui đã biết
thêm một lắm điều hay
thế là tui lại biết
thêm một chuyện đổi thay
( bài này ngày xưa tui nghe thằng bạn tui đọc nên tui nhớ)
Lắng đọng!
Lắng đọng!
Lắng đọng!
Là khi sải những bước chân tư lự trên một con đường vắng vẻ, ta cần sự ấm áp của một bàn tay, là khi màn đêm buông xuống nỗi cô đơn như được dịp gặm nhấm tâm hồn ta. Là khi ánh nắng lung linh của buổi sáng chiếu qua khoé mắt khiến ta tràn trề hy vọng cho ngày mới, là khi những giây phút trôi qua của cuộc sống làm ta nuối tiếc nhưng không muốn đứng lại…
Sải bước dài trên đường đời hoang vắng
Ta thèm thuồng hơi ấm của bàn tay
Nhưng hỡi ơi bàn tay nào tìm thấy
Chỉ một mình lầm lũi bước cô đơn
Khi đêm xuống nỗi cô đơn gặm nhấm
Ta cần thêm một tiếng nói ân tình
Đêm phũ phàng bóng tối vẫn tràn lan
Vẫn im lặng,từng hồi chuông đứt đoạn
Ngày mới đến thời gian thêm ngắn lại
Đếm thời gian,từng phút rồi từng giây
Hy vọng nữa nhưng rồi là thất vong.
Chưa bình minh,sao đã đến hoàng hôn
Đành thôi vậy,cho dù là kỉ niệm
Hãy cố quên,rằng hãy cố mà quên
Dù nuối tiếc dù là bao nuối tiếc
Bước chân buồn tiễn biệt nó vào quên
--------------------
Đêm buồn 31/05/2010
mưa saobang
31-05-2010, 02:05 PM
"Mong ước kỉ niệm xưa"
Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi, sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha
Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa.
“Mong ước kỉ niệm xưa” dễ làm người ta xao xuyến, dễ đồng cảm. Trong cuộc sống, ai cũng từng một lần ao ước mình được quay trở về quá khứ để sống lại những giây phút ban đầu hạnh phúc, để gặp lại những người mình yêu thương, để tìm lại chính mình của ngày xưa.
Đặt bàn tay lên môi giữ cho tiếng nấc nghẹn ngào
Thời gian sao đi mau, xin hay ngừng trôi
Dù vẫn mãi luyến tiếc khi đã xa rồi
Bạn bè ơi vang đâu đây còn giọng nói tiếng cười
Những nỗi nhớ niềm thương gửi cho ai.
Thời gian trôi qua không bao giờ quay lại, “Mong ước kỉ niệm xưa” cũng chỉ là một phép ẩn dụ của thời gian, ẩn dụ của quá khứ. Nuối tiếc là một cảm giác tệ hại, tệ hại hơn cả nỗi buồn thảm, vì nó kéo dài, nó dằn vặt những đêm mưa không ngủ. Giá như mình làm khác đi, giá như mình hiểu ra sớm hơn, giá như mình biết, giá như… giá như…
Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Cho bao khát vọng, đam mê cháy bỏng
Sẽ còn mãi trong tim mọi người
Để tình yêu ước mơ mãi không phai.
Nếu được quay lại, chắc chắn ai cũng tin rằng mình sẽ có cách khiến mọi thứ tốt đẹp hơn hiện tại
Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Bên nhau tháng ngày, cho nhau những hoài niệm
Để nụ cười còn mãi lắng trên hàng mi
Trên bờ môi và trong những kỷ niệm xưa.
Muội thích bài hát này một phần cũng vì gắn liền nhiều kỉ niệm. Khi ta nghe một bài hát với những cảm xúc đặc biệt, ngày tháng ấy, cảm giác ấy, khung cảnh ấy in sâu vào từng giai điệu, để rồi mỗi lần nghe, lại thấy thân quen. Mỗi lần nghe "Mong ước kỉ niệm xưa" muội lại muốn trở về những ngày tháng ấy.
Nhớ quá hix hix... lại hâm...
Người Rừng
31-05-2010, 02:19 PM
Tuổi còn thơ ơ ơ ơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi mơ màng....... như chim hót trên cao
Nhớ những buổi trốn học cạnh cầu ao bắt bướm
Mẹ bắt được chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên nhìn tôi cười khúc khích
Mắt đen tròn thương quá....... đi thôi:bz:bz:bz:bz:bz:bz:bz
mưa saobang
23-06-2010, 10:57 AM
Lời muốn nói..
Chẳng phải là ảo ảnh đúng không anh? Muôn ngàn màu sắc của tình yêu và cuộc sống này là thật?
Khi ta bên nhau, em cảm nhận được “mùi” của hạnh phúc gần , thật gần… Gục đầu vào bờ vai rắn chắc của anh, em cảm nhận được một sự bình yên đến lạ…
Tất cả những dư vị của cuộc sống hình như em đã được trải qua từ khi em yêu anh. Em biết như thế nào là sự ích kỷ khi yêu, em biết thế nào là lo lắng, là chờ đợi, mong và nhớ… Anh cho em nhìn thế giới này xa hơn và rộng hơn bằng chính đôi mắt của anh. Và quan trọng hơn anh đã dạy cho e rằng trong cuộc sống xô bồ này, con người em luôn sống theo lý trí nhưng cũng đã có một lần em sống và quyết định bằng chính cảm giác của em, điều mà trước đây hình như em đã đánh mất. Cảm giác đó tuyệt lắm! Em thấy em “người” hơn anh ạ! Và em đã tin vào một sức mạnh từ tình yêu không phải là huyền thoại kể từ khi... ta gặp nhau.
Anh dạy em biết làm thế nào để thấy tất cả mọi thứ là đẹp nhất. Cuộc sống em mỗi ngày đều ngập tràn hạnh phúc, thứ hạnh phúc tỏa ánh sáng màu hồng dịu nhẹ, len lỏi vào tận ngóc ngách trong tâm hồn em. Để rồi mỗi ngày không dưới một lần em ngồi và tự cười với chính mình. Nụ cười của hạnh phúc mà không phải ai cũng cảm nhận được.
Trước khi gặp anh, mỗi ngày em đều chật vật trong câu hỏi “hạnh phúc là gì?” và em mãi không tin vào những khái niệm mà người ta đã nói về hạnh phúc. Bây giờ hạnh phúc đối với em ngày càng là một khái niệm đơn giản anh ạ.
Và khi em ngồi viết nên những dòng này chính là lúc em cực kỳ hạnh phúc…
Đơn giản vì... Em yêu anh!
Gửi 009.
HUNG USD
23-06-2010, 01:17 PM
Chà! Topic hay quá mà hôm nay mới đọc được, Bạn viết thật là hay, chắc hẳn là những lời tâm sự từ đáy lòng?
Tiếp tục viết để thấy lòng nhẹ nhàng hơn bạn nhé!
Chúc bạn một ngày vui vẻ!
HUNG USD
23-06-2010, 01:28 PM
"Cuộc đời con người ngắn dài nào ai biết, sống và tạo ra những điều tốt đẹp nhất để thấy được yêu đời yêu người là hp lắm rồi".
Con người tồn tại chỉ bằng một hơi thở mong manh, nếu tắt hơi thở là ta ra đi.Hãy sống sao cho khi ta ra đi người đào mộ củng xót thương ta. (một câu nói trong kinh phật và trong một cuốn sách nào đấy).
Người Rừng
23-06-2010, 02:06 PM
Lời muốn nói..
Chẳng phải là ảo ảnh đúng không anh? Muôn ngàn màu sắc của tình yêu và cuộc sống này là thật?
Khi ta bên nhau, em cảm nhận được “mùi” của hạnh phúc gần , thật gần… Gục đầu vào bờ vai rắn chắc của anh, em cảm nhận được một sự bình yên đến lạ…
Tất cả những dư vị của cuộc sống hình như em đã được trải qua từ khi em yêu anh. Em biết như thế nào là sự ích kỷ khi yêu, em biết thế nào là lo lắng, là chờ đợi, mong và nhớ… Anh cho em nhìn thế giới này xa hơn và rộng hơn bằng chính đôi mắt của anh. Và quan trọng hơn anh đã dạy cho e rằng trong cuộc sống xô bồ này, con người em luôn sống theo lý trí nhưng cũng đã có một lần em sống và quyết định bằng chính cảm giác của em, điều mà trước đây hình như em đã đánh mất. Cảm giác đó tuyệt lắm! Em thấy em “người” hơn anh ạ! Và em đã tin vào một sức mạnh từ tình yêu không phải là huyền thoại kể từ khi... ta gặp nhau.
Anh dạy em biết làm thế nào để thấy tất cả mọi thứ là đẹp nhất. Cuộc sống em mỗi ngày đều ngập tràn hạnh phúc, thứ hạnh phúc tỏa ánh sáng màu hồng dịu nhẹ, len lỏi vào tận ngóc ngách trong tâm hồn em. Để rồi mỗi ngày không dưới một lần em ngồi và tự cười với chính mình. Nụ cười của hạnh phúc mà không phải ai cũng cảm nhận được.
Trước khi gặp anh, mỗi ngày em đều chật vật trong câu hỏi “hạnh phúc là gì?” và em mãi không tin vào những khái niệm mà người ta đã nói về hạnh phúc. Bây giờ hạnh phúc đối với em ngày càng là một khái niệm đơn giản anh ạ.
Và khi em ngồi viết nên những dòng này chính là lúc em cực kỳ hạnh phúc…
Đơn giản vì... Em yêu anh!
Gửi 009.
Trời! 009 có phải là...là...là Inin của chúng ta không nhể?
lời thổn thức đó không phải nói với ta mà sao ta thấy hùi hụp thế zậy trời!X(X(X(
mưa saobang
24-06-2010, 10:01 AM
Hix... lang thang diễn đàn và đọc được những lời tâm sự của các huynh, đệ mà thấy lòng chùng xuống, để lại suy nghĩ với bao câu hỏi chất chứa trong lòng, rốt cuộc chúng ta theo đuổi gì trong cuộc sống này đây? Tồn tại dể làm gì? Bươn chải để được chi...vv...???
Quá nửa đời người, thân phiêu dạt
Mải miết đi tìm chốn dừng chân!
Biết khi nào có điểm dừng trong cs với bao lo toan cơm áo gạo tiền chứ? Thôi thì...
Đừng đặt dấu hỏi với cuộc đời nhiều quá
Cứ phiêu du cho hết một đêm dài
Hãy ngắm ánh dương lúc trở mình thức dậy
Mà dặn lòng thôi tỉnh những cơn say.
Đừng tiếc nuối những gì chưa nắm bắt
Đời vẫn còn chật cứng những yêu thương
Đừng níu kéo một thứ tình không thật
Lạc dấu quen , luống cuống bước chân trần
Hạnh phúc tự mình tạo dựng một phép nhân
Mà kết quả có mấy lần chuẩn xác ?
Ta không thể trông chờ những điều khác
Khi xung quanh , còn lắm những thăng trầm
Đừng đặt trước cuộc đời những giây phút phân vân
Nên bước tiếp...hay nhẹ nhàng dừng lại
Đừng gặng hỏi thế nào là phải trái
Vì tình đời vẫn lắm những lần quên
Muốn trải lòng bộc bạch nỗi niềm riêng
Tìm đâu gặp một trái tim tri kỷ
Cùng sóng bước trên đường xa vạn lý
Chia từng giây những mất mát trong đời ?
Nụ cười nguyên từ đó vốn hiếm hoi
Ta giữ lấy cho riêng mình một chút
Chặng đường xa dù trăm ngàn gấp khúc
Rồi cũng về đúng hẹn kiếp rong chơi... >:D<>:D<>:D<>:D<>:D<
HUNG USD
24-06-2010, 10:24 AM
Mổi người có một số phận, Khi duyên nợ đến ắt nó sẽ đến.
snake
24-06-2010, 11:42 AM
Đọc mỗi trang cảm nhận của bạn, mình cứ như bị cuốn xoáy vào một không gian vô tận. Đã lâu lâu lắm rồi mình không được nghe, cảm nhận từ một người nào đó. Cuộc sống bon chen cơm áo gạo tiền, không còn thời gian cũng như tâm trí để chia sẻ những cảm nhận như thế này.
Cảm ơn bạn rất rất nhiều đã cho mình đọc được những cảm nhận thật sâu sắc. Chắc hẳn bạn cũng đã trải nghiệm nhiều trong cuộc sống, mới có thể thống kê được những cảm nhận thực tế và sâu sắc đến thế.
Mình cũng rất thích câu này" Cuộc đời con người ngắn dài nào ai biết, sống và tạo ra những điều tốt đẹp nhất để thấy được yêu đời yêu người là hp lắm rồi. "
Một lần nữa cảm ơn bạn rất nhiều! @};-@};-@};-@};-@};-
Hy vọng mình sẽ còn được đọc những cảm nhận hay như thế từ bạn.
mưa saobang
25-06-2010, 02:00 PM
Chúng ta cùng Thử thay đổi một chút nhé... :)
Dậy sớm hơn mọi ngày một chút để thấy rằng hôm nay thật đẹp, nắng chan hòa giăng khắp lối đi, những thanh âm trong trẻo của ngày mới nghe vui tai làm sao, chẳng giống như tiếng còi xe ồn ào náo nhiệt đón chào ta ngày hôm qua. Và ta thay đổi. Tràn đầy hứng khởi cho ngày mới.
Cười nhiều lên một chút, với bạn bè, người thân, với những người mỉm cười với ta, và cả những người ta tình cờ gặp mặt, dù chẳng thân nhiều... Nở nụ cười với người đang hạnh phúc để sẻ chia niềm vui cùng họ, và để thấy lòng mình cũng ngập tràn hạnh phúc. Nở nụ cười với người đang gặp khó khăn, để nói với họ rằng sẽ có ta bên cạnh, và cuộc sống vẫn còn thật nhiều niềm vui. Nở nụ cười với người mà ta không thích, hay không thích ta, để thấy rằng, dù sao đi nữa, ta vẫn được mọi người quan tâm.
Nghe một bản nhạc rock giữa trưa hè oi bức thay cho những tình ca ngọt lịm mỗi đêm để thấy rằng, không phải mọi thứ ồn ào đều làm ta khó chịu. Rock cũng hay đấy chứ. Và ta biết rằng thay đổi ý kiến về một điều gì đó, đôi khi, sẽ đem lại những thú vị bất ngờ.
Hãy rộng lòng thêm một chút, mạnh dạn bày tỏ tình cảm của mình với mọi người, và đón nhận những tính cảm họ dành cho ta, để biết những cảm giác bình thường tuyệt vời của tình yêu thương, để ta sống chan hòa, cởi mở hơn. Mạnh dạn nói lời xin lỗi cho những lỗi lầm mà ta gây ra, mạnh dạn nói lời tha thứ với người đã không tốt với ta, để được tha thứ cho chính bản thân mình, và để mình đừng bao giờ như vậy nữa. Mạnh dạn nói lời yêu thương với người ta thật sự yêu thương, dù ta biết họ cũng hiểu tình cảm mà ta dành cho lớn lao như thế nào. Nhưng một lời nói dù sao cũng hơn mà, đúng không?
Quan tâm đến mọi người hơn một chút để nhận ra rằng, cuộc sống xung quanh đang trôi đi nhanh lắm, phải nắm chặt lấy những hình ảnh thân thương, những tình cảm tốt đẹp, những khoảnh khắc muôn màu..., để ngày mai, ta vẫn còn một kí ức, để nhớ về.
Lắng nghe nhiều hơn một chút để đôi tai được phát huy tối đa tác dụng của nó, để được nghe những bản nhạc tuyệt vời nhất mà nhà soạn nhạc thiên tài "Cuộc sống" đang dâng tặng miễn phí cho mọi người.
Đọc nhiều hơn một chút để biết rằng ta thật là nhỏ bé giữa bể kiến thức, để học được những điều hay, biết được những câu chuyện thú vị, để mở rộng kiến thức, để thư thái tâm hồn, để thấu hiểu, đồng cảm và sẻ chia.
Tinh tế hơn một chút...
Dịu dàng hơn một chút...
Mạnh mẽ hơn một chút...
Chú ý đến bản thân hơn một chút...
Người lớn hơn một chút...
Tin tưởng hơn một chút...
Dứt khoát hơn một chút...
Mở lòng hơn một chút...
Thay đổi...một chút thôi mà... :) >:D<
HUNG USD
25-06-2010, 02:21 PM
Cám bạn đã viết một triết lý sống rất hay và rất đúng. Sẽ có rất nhiều người củng có suy nghỉ như tôi. Nhưng được mấy ai trong chúng tôi sẽ thực hiện được điều bạn viết? Hiện tại bản thân tôi củng đang cố gắng đây.
Xin chia sẽ một câu chuyện như sau:
Có một nhà hùng biện nổi tiếng, thường thuyết trình với mổi một chủ đề nhưng luôn có đông thính giả lắng nghe.
Vợ ông ta ngạc nhiên hỏi: "Tôi thấy ông chỉ nói đi nói lại có một chủ đề sao lúc nào củng đông người nghe vậy?"
Ông ta đáp: "Bởi vì người ta nghe nhưng người ta không có làm theo, dù biết là nó đúng".
thanhgiang_1082
25-06-2010, 02:25 PM
Bác HÙNG đô la không ngờ lại cũng lãng mạn ghê hi hi
mưa saobang
25-06-2010, 02:36 PM
Cám bạn đã viết một triết lý sống rất hay và rất đúng. Sẽ có rất nhiều người củng có suy nghỉ như tôi. Nhưng được mấy ai trong chúng tôi sẽ thực hiện được điều bạn viết? Hiện tại bản thân tôi củng đang cố gắng đây.
Xin chia sẽ một câu chuyện như sau:
Có một nhà hùng biện nổi tiếng, thường thuyết trình với mổi một chủ đề nhưng luôn có đông thính giả lắng nghe.
Vợ ông ta ngạc nhiên hỏi: "Tôi thấy ông chỉ nói đi nói lại có một chủ đề sao lúc nào củng đông người nghe vậy?"
Ông ta đáp: "Bởi vì người ta nghe nhưng người ta không có làm theo, dù biết là nó đúng".
Hì, đúng vậy huynh ạh. Cảm nhận thế nào thì chia sẻ thôi, bản thân muội cũng luôn phải cố gắng để hoàn thiện hơn nhưng... vẫn khó quá :). Tâm sự và chia sẻ để thấy nhẹ lòng hơn chứ ko vì bắt ai đó phải sống và làm theo cách nghĩ của mình. Hì hì hì...
Câu chuyện của huynh rất hay và ý nghĩa. Cảm ơn huynh :D.
mưa saobang
25-06-2010, 02:59 PM
Bỗng dưng muốn khóc...
HUNG USD
25-06-2010, 03:36 PM
khóc đi em, khóc cho quên đi nổi muộn phiền.
Bài viết trên huynh không có ý gì đâu nha! Tự dưng muội lại khóc, mấy anh trên DD đổ thừa tại huynh thì nguy.
Thật ra, con người ai củng có bản ngã cả, chúng ta luôn coi mình là trung tâm của vủ trụ, muốn ai củng quí trọng mình, ai làm gì phật ý ta là ta đùng đùng nổi giận. Đó củng là lẽ thường trong cuộc sống thôi. Chỉ có những nhà sư tu luyện lâu năm mới không chấp ngã mà thôi.
mưa saobang
05-07-2010, 10:38 AM
Có những kỉ niệm ko thể nào quên...
Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi, sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha
Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa.
“Mong ước kỉ niệm xưa” dễ làm người ta xao xuyến, dễ đồng cảm. Trong cuộc sống, ai cũng từng một lần ao ước mình được quay trở về quá khứ để sống lại những giây phút ban đầu hạnh phúc, để gặp lại những người mình yêu thương, để tìm lại chính mình của ngày xưa.
Đặt bàn tay lên môi giữ cho tiếng nấc nghẹn ngào
Thời gian sao đi mau, xin hay ngừng trôi
Dù vẫn mãi luyến tiếc khi đã xa rồi
Bạn bè ơi vang đâu đây còn giọng nói tiếng cười
Những nỗi nhớ niềm thương gửi cho ai.
Thời gian trôi qua không bao giờ quay lại, “Mong ước kỉ niệm xưa” cũng chỉ là một phép ẩn dụ của thời gian, ẩn dụ của quá khứ. Nuối tiếc là một cảm giác tệ hại, tệ hại hơn cả nỗi buồn thảm, vì nó kéo dài, nó dằn vặt những đêm mưa không ngủ. Giá như mình làm khác đi, giá như mình hiểu ra sớm hơn, giá như mình biết, giá như… giá như…
Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Cho bao khát vọng, đam mê cháy bỏng
Sẽ còn mãi trong tim mọi người
Để tình yêu ước mơ mãi không phai.
Nếu được quay lại, chắc chắn ai cũng tin rằng mình sẽ có cách khiến mọi thứ tốt đẹp hơn hiện tại
Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Bên nhau tháng ngày, cho nhau những hoài niệm
Để nụ cười còn mãi lắng trên hàng mi
Trên bờ môi và trong những kỷ niệm xưa.
Muội thích bài hát này một phần cũng vì gắn liền nhiều kỉ niệm. Khi ta nghe một bài hát với những cảm xúc đặc biệt, ngày tháng ấy, cảm giác ấy, khung cảnh ấy in sâu vào từng giai điệu, để rồi mỗi lần nghe, lại thấy thân quen. Mỗi lần nghe "Mong ước kỉ niệm xưa" muội lại muốn trở về những ngày tháng ấy.
Nhớ quá hix hix...
thang_khung
05-07-2010, 10:53 AM
lên quán Rock Tùng nge vài bản Metall đi mưa saobang, thả lỏng người để nge những âm thanh ồn ào,khô khan nhưng cuồng nhiệt,nóng bỏng sẽ cuốn ta theo những ......của Rock!!!!!! (nhớ đi sớm 1 chút chứ không còn chỗ ngồi đấy nha)
mưa saobang
05-07-2010, 10:58 AM
lên quán Rock Tùng nge vài bản Metall đi mưa saobang, thả lỏng người để nge những âm thanh ồn ào,khô khan nhưng cuồng nhiệt,nóng bỏng sẽ cuốn ta theo những ......của Rock!!!!!! (nhớ đi sớm 1 chút chứ không còn chỗ ngồi đấy nha)
Hì, cám ơn huynh, nhưng hình như muội chưa biết quán đó. Huynh chỉ địa chỉ cho muội luôn nha. hì hì... Muội cũng hay nghe Rock lắm đó, nhất là những lúc thần kinh căng như dây đàn. hì hì... thank huynh trước.
dovanlo
05-07-2010, 11:17 AM
Chúng ta cùng Thử thay đổi một chút nhé... :)
Dậy sớm hơn mọi ngày một chút để thấy rằng hôm nay thật đẹp, nắng chan hòa giăng khắp lối đi, những thanh âm trong trẻo của ngày mới nghe vui tai làm sao, chẳng giống như tiếng còi xe ồn ào náo nhiệt đón chào ta ngày hôm qua. Và ta thay đổi. Tràn đầy hứng khởi cho ngày mới.
Cười nhiều lên một chút, với bạn bè, người thân, với những người mỉm cười với ta, và cả những người ta tình cờ gặp mặt, dù chẳng thân nhiều... Nở nụ cười với người đang hạnh phúc để sẻ chia niềm vui cùng họ, và để thấy lòng mình cũng ngập tràn hạnh phúc. Nở nụ cười với người đang gặp khó khăn, để nói với họ rằng sẽ có ta bên cạnh, và cuộc sống vẫn còn thật nhiều niềm vui. Nở nụ cười với người mà ta không thích, hay không thích ta, để thấy rằng, dù sao đi nữa, ta vẫn được mọi người quan tâm.
Nghe một bản nhạc rock giữa trưa hè oi bức thay cho những tình ca ngọt lịm mỗi đêm để thấy rằng, không phải mọi thứ ồn ào đều làm ta khó chịu. Rock cũng hay đấy chứ. Và ta biết rằng thay đổi ý kiến về một điều gì đó, đôi khi, sẽ đem lại những thú vị bất ngờ.
Hãy rộng lòng thêm một chút, mạnh dạn bày tỏ tình cảm của mình với mọi người, và đón nhận những tính cảm họ dành cho ta, để biết những cảm giác bình thường tuyệt vời của tình yêu thương, để ta sống chan hòa, cởi mở hơn. Mạnh dạn nói lời xin lỗi cho những lỗi lầm mà ta gây ra, mạnh dạn nói lời tha thứ với người đã không tốt với ta, để được tha thứ cho chính bản thân mình, và để mình đừng bao giờ như vậy nữa. Mạnh dạn nói lời yêu thương với người ta thật sự yêu thương, dù ta biết họ cũng hiểu tình cảm mà ta dành cho lớn lao như thế nào. Nhưng một lời nói dù sao cũng hơn mà, đúng không?
Quan tâm đến mọi người hơn một chút để nhận ra rằng, cuộc sống xung quanh đang trôi đi nhanh lắm, phải nắm chặt lấy những hình ảnh thân thương, những tình cảm tốt đẹp, những khoảnh khắc muôn màu..., để ngày mai, ta vẫn còn một kí ức, để nhớ về.
Lắng nghe nhiều hơn một chút để đôi tai được phát huy tối đa tác dụng của nó, để được nghe những bản nhạc tuyệt vời nhất mà nhà soạn nhạc thiên tài "Cuộc sống" đang dâng tặng miễn phí cho mọi người.
Đọc nhiều hơn một chút để biết rằng ta thật là nhỏ bé giữa bể kiến thức, để học được những điều hay, biết được những câu chuyện thú vị, để mở rộng kiến thức, để thư thái tâm hồn, để thấu hiểu, đồng cảm và sẻ chia.
Tinh tế hơn một chút...
Dịu dàng hơn một chút...
Mạnh mẽ hơn một chút...
Chú ý đến bản thân hơn một chút...
Người lớn hơn một chút...
Tin tưởng hơn một chút...
Dứt khoát hơn một chút...
Mở lòng hơn một chút...
Thay đổi...một chút thôi mà... :) >:D<
Những điều mưa khuyên đối với tôi lúc này là không thể vì:
Dậy sớm hơn mọi ngày một chút để thấy rằng hôm nay thật đẹp, nắng chan hòa giăng khắp lối đi, những thanh âm trong trẻo của ngày mới nghe vui tai làm sao, chẳng giống như tiếng còi xe ồn ào náo nhiệt đón chào ta ngày hôm qua. Và ta thay đổi. Tràn đầy hứng khởi cho ngày mới.
Làm sao dậy sớm nổi, thức coi đá banh suốt đêm mới chợp mắt lúc 4 giờ.
Cười nhiều lên một chút, với bạn bè, người thân, với những người mỉm cười với ta, và cả những người ta tình cờ gặp mặt, dù chẳng thân nhiều... Nở nụ cười với người đang hạnh phúc để sẻ chia niềm vui cùng họ, và để thấy lòng mình cũng ngập tràn hạnh phúc. Nở nụ cười với người đang gặp khó khăn, để nói với họ rằng sẽ có ta bên cạnh, và cuộc sống vẫn còn thật nhiều niềm vui. Nở nụ cười với người mà ta không thích, hay không thích ta, để thấy rằng, dù sao đi nữa, ta vẫn được mọi người quan tâm.
Mới sáng sớm chưa ra khỏi mùng đã bị vợ cằn nhằn, cười sao nổi đây, lát nửa hổng biết mượn tiền ai để mà chung độ
Nghe một bản nhạc rock giữa trưa hè oi bức thay cho những tình ca ngọt lịm mỗi đêm để thấy rằng, không phải mọi thứ ồn ào đều làm ta khó chịu. Rock cũng hay đấy chứ. Và ta biết rằng thay đổi ý kiến về một điều gì đó, đôi khi, sẽ đem lại những thú vị bất ngờ.
Buổi trưa tranh thủ khò khò để tối mốt còn coi bán kết, còn có 4 trận hổng biết gở nổi nợ hổm rày không.
:)):)):)):)):)) Đừng giận tui nhen. spam
bigbabol
05-07-2010, 11:26 AM
em méc chị Nga nè :)):)):)):)):))
LêNgọcTân
05-07-2010, 11:56 AM
hèn gì dạo này anh "Trai" chịu khó đăng cây bán quá......:P:P:P
mưa saobang
03-08-2010, 10:30 PM
Có những nỗi lòng khó nói thành câu...
Có những niềm riêng muốn cùng chia sẻ...
Có những điều vẫn thầm lặng lẽ...
Chút bâng khuâng mình em với đêm về...
Trăng chênh chếch mơ màng, ghé nhìn khung trời nhớ với những mộng mơ, suy tưởng và rung động, lắng nghe nhịp trái tim đều đặn… khi ngoài kia vẫn nhộn nhịp người qua lại, vẫn chộn rộn bộn bề: Cuộc sống!...
Có khi nỗi nhớ len lỏi khó tìm trong địa hạt của phù du, của tan biến vụt tan, nhớ đấy, rồi quên đấy, cứ thực hư như cõi vô thường nào vậy, phân định những trạng huống tình cảm ấy thật khó sao, thực tại vẫn mang những tâm tư mới, những tình cảm song linh, định hình và kết thúc trong huyền bí, khiến ngay cả người sở hữu nó cũng không biết đâu là dấu hiệu của sự thành thật, hay đấy chỉ là mộng tưởng hàm hồ?
Chỉ biết những vu vơ kia là tồn tại, không phải thoáng chốc trong lựu đỏ tàn canh, mà hiện thân trong những tư tưởng không thoáng đạt, nụ cười khó hiểu, cái lắc đầu dĩ vãng, rơi mộng vàng trong gác khuya heo hút, rối bời hay át ướt trong giấc mơ ban ngày?!
centimet
04-08-2010, 01:35 AM
Bình yên là nơi ta về..
http://farm4.static.flickr.com/3233/2943248403_79f92a48e1_o.jpg
Đôi khi ta mệt mỏi, ta mong tìm được chốn bình yên của riêng mình, ta mơ ước đạp tung không gian , xoay bánh xe thời gian lăn tròn mải miết theo những kỉ niệm ngọt ngào đã qua . Những ngày chỉ có nụ cười khúc khích sau những hàng cây nghiêng nghiêng xoay theo nắng, những ngày chỉ có nụ hoa rực rỡ nở tung trên những ngọn đồi xa xa. Ta nhớ, ta nhớ từng thứ một những thứ tưởng chừng như vô cùng vụn vặt và bé nhỏ, ta tưởng mình không còn nhớ, ta tưởng mình đã quên...........quên thật rồi...........và nay ta tìm lại tìm mãi những bình yên khi thơ bé....1 miền ký ức...an nhiên tự tại......
Nơi bình yên là nơi ta nhớ................
Ta nhớ những ngày tháng đã đến và đi, ta nhớ những người đến bên cuộc đời của ta, họ đến rồi lại đi. Có đôi khi chỉ là một thoáng lướt qua nhau, có lúc lại dừng chân thật lâu, rồi họ lại đi mất, thỉnh thoảng họ trong số họ để lại cho ta sự hụt hẫng nuối tiếc, đôi khi ta thầm mong níu chút mong manh của khoảnh khắc lại để gần họ hơn..........Người ta hỏi tôi họ là ai, thì.....họ là họ chứ là ai, họ không phải là tôi, họ là họ, họ là những người xung quanh tôi, họ không có tên, nhưng tôi phân biệt được họ trong số đó, tôi dựa vào sự quan trọng của họ trong trái tim tôi. Từng ngăn từng ngăn một trong tim mình, tôi dành để cất những kí ức của họ với tôi, tôi dành cất những yêu thương mà tôi dành cho họ, và chỉ họ và tôi được biết mà thôi. Có đôi khi họ không biết........tại sao ư, tại vì tôi không muốn nói ra cho họ biết. Yêu thương đâu cần lời nói đúng không ......................
Ta nhớ những nơi ta từng đi qua, trong cuộc hành trình bất tận của ta. Ta từng tự nhủ với bản thân rằng, ta là lữ khách lang thang trên sa mạc cháy bỏng hằng mong tìm được ốc đảo cho riêng mình. Mỗi ngày mỗi tháng nơi ta đi qua, từng chốn từng nơi, từng lúc ta dừng lại, ta đều giữ.........nhưng có những nơi làm cho ta không thể nào quên.....mỗi lúc ta đi xa ta lại càng nhớ. Nhớ nơi đó da diết, nhớ một cách lạ lùng, đôi khi ta không lý giải được vì sao ta nhớ. Người ta bảo, khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn ( Tiếng hát con tàu - Chế Lan Viên ). Ta bật cười, đất không có tâm hồn, mà chỉ có tình người mới làm cho người ta nhớ, ta chợt hiểu rằng, ta nhớ vì rằng nơi ấy có người mà ta yêu thương.
thân
centimet
centimet
05-08-2010, 06:36 AM
http://farm5.static.flickr.com/4081/4861134293_c5e7c38713_b.jpg
muốn bóp nó chết đi trong đôi tay vô tình của thơi gian hay cố vun đắp , nuôi dưỡng nó bằng những giọt lung linh kỉ niệm .Liệu có đầm chồi xanh mát tâm hồn hay lại hóa ra những chiếc gai khô khốc bén nhọn ... khắc sâu vào tim để cả cuộc đời , mỗi khi chạm vào ...tim ta lại buốt.
QUa ngày đến đêm , qua đêm đến ngày...lặng lẽ. Chỉ có ta và mi....Nhớ.
hathanhvinh
05-08-2010, 07:27 AM
Ôi nổi nềm vẫn là nổi nềm, hãy nhìn thẳng và đổi mặt cùng hắn, sẽ để lại sau lưng!!! (phụ nữ sinh ra trái đất ..... là đều ko tưởng nhe bạn), cố lên centimet.
mưa saobang
05-08-2010, 09:39 PM
Được & Mất.
Nhân có top vu vơ của huynh nothink, sao bang xin được chia sẻ cùng các huynh đệ cảm nhận của mình và một chút gì đó được gọi là Giác Ngộ khi đến nhà một cô bạn thân có chút công việc và gặp được một vị sư cũng ở đó, saobang lại gần ngồi nghe thầy nói chuyện và saobang cũng mạn phép xin được ngồi luận bàn về cs của 1 đời người. Saobang có hỏi thầy là:
Thưa thầy. Con người sinh ra Được và Mất gì?
Thầy mỉm cười rồi bình thản trả lời.
Trên đường đời, chúng ta thường phải gặp cả hai điều: được và mất, hay nói cách khác, lợi lộc và lỗ lã. Dĩ nhiên, khi được lợi thì người ta thỏa thích, vui mừng. Nhưng đến khi lỗ lã thì phiền não bắt đầu khởi phát. Nhiều trường hợp lỗ lã quan trọng làm cho người ta loạn trí, lắm khi đưa đến cảnh quyên sinh mạng sống, nếu không còn chịu đựng được nữa. Chính trong những hoàn cảnh tương tự, ta phải biểu dương tinh thần dũng cảm và giữ tâm bình thản, không để quá chao động. Trong lúc vật lộn với đời sống, tất cả mọi người đều phải gặp những lúc thăng, lúc trầm, và chúng ta phải sẵn sàng chịu đựng, sẵn sàng đối phó, nhất là trong nghịch cảnh.
Mất một vật gì, tất nhiên ta cảm thấy buồn. Nhưng chính cái buồn ấy không giúp ta tìm lại được vật đã mất. Ta phải nghĩ rằng ai đó có thể hưởng vật kia, mặc dầu họ hưởng một cách bất chánh. Ước mong người ấy được vui vẻ, an lành và hạnh phúc. Hoặc giả ta có thể tự an ủi: "Ðây chỉ là một mất mát nhỏ nhen, không quan trọng." Hoặc giả ta có thể chấp nhận một thái độ triết lý cao thượng: "Không có gì là 'Ta', không có cái gì là 'Của Ta'".
Ta phải dũng cảm chịu đựng những lỗ lã, thua thiệt, mất mát. Phải đương đầu với nó, và như câu "họa vô đơn chí" diễn tả, nó có thể đến một cách đột ngột, từng đoàn, từng đám đông, chớ không đơn độc. Ta phải điềm tĩnh đối phó, với tâm Xả hoàn toàn, và nghĩ rằng: đây là cơ hội vàng ngọc để thực hành đức tánh Xả ly cao thượng này.
Trong cuộc sống... Sinh, trụ, dị, diệt là điều đương nhiên đối với vạn vật trong cõi ta bà này. Ai nhận ra chân lý ấy, quán chiếu sâu sắc về sự sống và cái chết cũng như luật nhân quả thì sẽ sống tử tế. Những người sống một đời an nhiên, thường nghĩ đến tha nhân, chia sẻ nỗi khổ niềm đau của mọi người thì đến lúc ra đi họ Được nhiều người đến tiễn trong tiếc nuối...
Đó là cái Được con ạh. còn cái Mất thì con hãy nghĩ ngược lại những gì ta vừa nói thì đó sẽ là cái Mất. Nhưng cái mất ở đây ko đơn thuần như ai đó đánh mất 1 món đồ, mà bao hàm sâu xa hơn là bản chất của 1 con người. Đừng bao giờ đánh mất CON NGƯỜI trong mỗi chúng ta.
Cám ơn thầy. Con đã Ngộ ra nhiều điều.
Một chút giận hai chút hờn, lận đận cả đời sao cũng khổ.
Trăm điều xả, ngàn điều bỏ, thong dong tất dạ thế mà vui:-*.
tbmgroup
05-08-2010, 09:42 PM
nguoirungbh
Trả lời: Chia sẻ & cảm nhận.
Xem xong tâm hồn "đóng lặng"...
Về với rừng đi Lan ơi!
Hai người quen nhau hả?
Lâu lâu mới có cảm nhận đầy cảm xúc nhỉ. Có cũng hay. Vổ tay.....
về với BÌNH đi lan ơi@};-
mưa saobang
05-08-2010, 09:45 PM
về với BÌNH đi lan ơi@};-
Mai Lan về
... Bình ơi...chờ nhé :P
tbmgroup
05-08-2010, 09:55 PM
Mai Lan về
... Bình ơi...chờ nhé :P
ừm nhớ nhé
để bình còn chuẩn bị.........bánh đúc@};-
mưa saobang
05-08-2010, 10:02 PM
ừm nhớ nhé
để bình còn chuẩn bị.........bánh đúc@};-
Oài, đúng món saobang thích, bữa này off, Bình mang qua vườn huynh diladen nha8-}8-}8-}
tbmgroup
05-08-2010, 10:06 PM
Oài, đúng món saobang thích, bữa này off, Bình mang qua vườn huynh diladen nha8-}8-}8-}
oài8-}!ham ăn ghê!
kiểu này mình có vợ roài=((
lan-chi
05-08-2010, 10:08 PM
hả ..... cố lên nha đồng chí bạn@};-
centimet
05-08-2010, 10:11 PM
@};-
hay quá
Centimet
tbmgroup
05-08-2010, 10:13 PM
hả ..... cố lên nha đồng chí bạn@};-
em mà cưới được mưasaobăng nguyện xin mổ trâu mời cả diễn đàn oánh lộnb-(b-(b-(b-(:D
@};-
lan-chi
05-08-2010, 10:15 PM
em mà cưới được mưasaobăng nguyện xin mổ trâu mời cả diễn đàn oánh lộnb-(b-(b-(b-(:D
@};-
anh nguyện làm ... ..phụ cho :)):)):))
centimet
05-08-2010, 10:22 PM
Cent nguyện ăn phụ đầu heo..he he
thử đi , coi lý thuyết này có đúng hong.
tình yêu..
http://farm5.static.flickr.com/4121/4857698996_c671caa044_b.jpg
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.
Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.
Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.
Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.
Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.
Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.
Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim.
Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.
Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.
Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.
Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.
Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.
Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt.
Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.
http://farm5.static.flickr.com/4120/4857078089_abace6fba9_b.jpg
thân
thân
Centimet
tbmgroup
05-08-2010, 10:23 PM
có người xấu hổ trốn rùi kìa:)):)):)):))
lan-chi
05-08-2010, 10:26 PM
mình là người tham ăn , cái gì ngon mình làm trước
centimet
05-08-2010, 10:29 PM
liên lạc qua YM thôi bác Bình ơi!
Nhứt cự li , nhì tốc độ..Cent thấy bác cự li tốc độ có thừa...
hihi...:-*mơ về cái đầu heo!
Centimet
tbmgroup
05-08-2010, 10:32 PM
liên lạc qua YM thôi bác Bình ơi!
Nhứt cự li , nhì tốc độ..Cent thấy bác cự li tốc độ có thừa...
hihi...mơ về cái đầu heo!
Centimet
mình là người tham ăn , cái gì ngon mình làm trước
cả con trâu mà có người còn ....xyz kìa...
ừm kon gái bây giờ ......xyz quá các bác ơi@};-@};-@};-8->
tbmgroup
05-08-2010, 10:35 PM
Cent nguyện ăn phụ đầu heo..he he
thử đi , coi lý thuyết này có đúng hong.
tình yêu..
http://farm5.static.flickr.com/4121/4857698996_c671caa044_b.jpg
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.
Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.
Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.
Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.
Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.
Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.
Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim.
Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.
Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.
Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.
Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.
Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.
Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt.
Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.
http://farm5.static.flickr.com/4120/4857078089_abace6fba9_b.jpg
thân
thân
Centimet
em phải công nhận bác centimet chịu khó sưu tầm những câu danh ngôn hay thiệt
càng đọc càng thấm thía giá trị của cuộc sống và ýa nghĩa thực sự của cuộc đời này@};-
mưa saobang
12-08-2010, 09:19 PM
“Ngoài hiên mưa rơi rơi
Lòng ai như chơi vơi
Người ơi nước mắt hoen mi rồi
Đừng khóc trong đêm mưa
Đừng than trong câu ca”
Một bài hát không nhất thiết phải buồn mới hay nhưng lạ là những bài hát hay, in sâu, lắng đọng trong tâm trí người yêu nhạc lại thường mang giai điệu buồn. Ướt mi – bài hát đầu tay của Trịnh Công Sơn cũng thế.
Khi Khánh Ly hoá thân với người em trữ tình đã đeo mang một cảm giác não nề, day dứt khôn nguôi. Nhạc Trịnh hầu như luôn thấp thoáng một nỗi buồn man mác - bất tận. Ông nhạy cảm với mọi thanh âm, mọi tình cảnh của cuộc sống. Một chi tiết, một khoảnh khắc cũng dội lại trong ông trăn trở, cảm thông. Dường như ông đang khóc trong tiếng ca buồn của cô ca sĩ.
“Ướt mi” không nói đến những điều lớn lao, chỉ là thanh âm réo rắt của một chữ buồn, nỗi buồn ở đây được diễn tả ở mọi cung bậc, từ thấp đến cao “buồn ơi”, “buồn dâng”, “buồn đau”, “buồn đi”, “buồn rơi”… chỉ có nước mắt “hoen mi” nhưng đã chinh phục biết bao thế hệ yêu nhạc Trịnh.
“Buồn ơi trong đêm thâu,
Ôm ấp giùm ta nhé
Người em thương mưa ngâu
Hay khóc sầu nhân thế
Tình ta đêm về,
Có ấm từng cơn mơ em chưa...
Mưa lạnh lùng rơi rớt giữa đêm về
Nghe não nề...
Mưa kéo dài lê thê những đêm khuya
Lạnh ướt mi
Ai còn buồn khi lá rớt trong một cuối đông...”
Bên những niềm vui, hoan hỉ ta đón nhận từ cuộc sống vẫn có nhiều khoảng trống lặng thinh cho nỗi buồn chiếm ngự. Ai trong chúng ta đều đã đôi ba lần “Ướt mi” trong đời, sau giọt nước mắt lăn dài ấy thường cho ta cảm giác nhẹ nhõm, tìm được chút sẻ chia, đồng cảm…
Lâu lắm tôi mới có dịp nghe lại “Ướt mi”, lúc này đây tôi không buồn nhưng sao tự dưng thấy lòng mình thổn thức, không thể gọi tên nó là gì, có phải cái hồn của giai điệu đã chiếm ngự trong tâm trí tôi, đâu đây vẳng thanh âm của nốt trầm tha thiết, ẩn một giọt nước mắt chực chờ trong tiếng ca nghẹn ngào.
“Ngoài hiên mưa rơi rơi,
Buồn dâng lên đôi môi
Buồn đau hoen ướt mi ai rồi
Buồn đi trong đêm khuya
Buồn rơi theo đêm mưa
Còn mưa trong đêm nay
Lòng em buồn biết mấy
Trời sao chưa thôi mưa
Ôi mắt người em ấy
Từ đây thôi mờ
Nước mắt buồn mi em ngây thơ ...”
centimet
12-08-2010, 10:55 PM
làm nốt bài tương tư đi muội muội
Cent
dovanlo
13-08-2010, 08:27 AM
Vậy ra 'mưa' cũng là 1 tín đồ của nhạc Trịnh.
Tôi nghĩ sở dỉ những bài hát in sâu, lắng đọng trong tâm trí người yêu nhạc thường mang giai điệu buồn là do khi người ta buồn tâm trạng thường trống rổng dể chứa được những thanh âm, giai điệu, ý nghĩa của lời của ca khúc. Còn khi ta vui hoặc nghe nhạc vui đầu óc bị choáng ngợp bởi những kích tố làm cho chúng ta ít chú ý đến ngoại cảnh. Tôi nghĩ vậy ko biết có đúng không?
Tôi lại thích bài " Nối vòng tay lớn " và những bài trong tuyển tập "ca khúc da vàng"
Tôi yêu nhạc Trịnh, vì giai điệu không bị gò bó , tự do như 1 cánh chim. Tôi yêu nhạc T, vì đa số lời bài hát rất hay, cách dùng từ của Trịnh giống như con người ông, vượt ngoài giới hạn của những lề thói thông thường
Tôi lại yêu thêm (vợ chẳn) nhạc Phạm Duy hì hì
nhatqn
13-08-2010, 09:59 AM
đọc những tâm tư tình cảm của msb thấy lòng mình cần làm nhiều lắm ,hãy cố gắn hơn ,cần cố gắn nữa,
thubuonlaroi
13-08-2010, 11:56 AM
he he các bác quả thật làm em tâm phục lắm.
lệ buồn rơi mãi thành thơ
người thương chi biết bao giờ mới yêu
hoen mi lệ cứ rơi nhiều
vì tình em phải bao chiều nhớ thương
mưa saobang
17-08-2010, 03:08 PM
Níu giọt thời gian cho ngừng lại
Trở về tuổi thơ gọi bình yên...
Nhớ hồi tuổi còn thơ ngây, biết chơi cỏ gà, nàng được tặng bông hoa mười giờ, về nghiền ra thứ nước mầu tím đỏ bôi lên môi thành son…môi xinh tim tím cười cái thời trẻ con:">.
Cái hồi tuổi mộng mơ, biết nhớ nhung rồi, ngày chia tay mái trường cậu bạn thân trèo lên cây phượng bẻ tặng cành hoa to nhất, đám bạn cười ồ thích thú, mắt môi nàng đỏ rực trước chùm phượng của mùa hạ rộn rã kỷ niệm.
Rồi nàng biết yêu, anh không tặng hoa, không tặng son, nàng chỉ gặp anh trong một ngày đầy nắng, má nàng hồng, môi nàng đỏ, cười dưới nắng nàng nghĩ anh tặng nàng cả bầu trời này…nắng là anh:x.
“ Nắng có hồng bằng đôi môi em, mưa có còn buồn bằng đôi mắt em…” nghe bài hát mà thấy thời gian chóng qua, vẫn quanh đây mọi thứ mà sao cảm như xa cách, thời gian làm nhạt đi kỷ niệm, không buồn, không vui, không nuối tiếc! Có chăng chỉ còn chút bềnh bồng mơ hồ của nắng? Môi không còn đỏ, má chẳng còn hồng mà sao vẫn thấy chút ấm nồng của ngày xưa dù cho bây giờ khi mà anh không còn là nắng….
Sói Hoang
17-08-2010, 03:12 PM
i love you!:-*:-*:-*:-*:-*:-*:-*:-*
mưa saobang
17-08-2010, 03:16 PM
i love you!:-*:-*:-*:-*:-*:-*:-*:-*
Hix, màu đỏ và phông chữ rất đẹp, muội thích. Nhưng ko hiểu nó có... ý nghĩa gì :)):)):)):)):))
Sói Hoang
17-08-2010, 03:19 PM
@};-@};-@};-@};-@};-:-*:-*:-*:-*:-*
i love Mưa
mưa saobang
17-08-2010, 03:42 PM
@};-@};-@};-@};-@};-:-*:-*:-*:-*:-*
i love Mưa
Hiểu chết liền... :)), biết mỗi cái tiếng việt ko àh. Mình nói tiếng... Việt nha... Anh:P:)):))
Sói Hoang
17-08-2010, 04:07 PM
Quỷ xứ...lỡm ạ...
Anh yêu em rất rất nhiều! :-*:-*:-*
(chết em...Bác Lâm Tặc_Diladen bảo phải gọi là chị cơ mà.:-?? kệ...tình yêu ko tính tuổi tác. yêu thôi)
Soida282xd
17-08-2010, 04:46 PM
Trên đời người trổ nhánh hoang vu
http://t1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRnhORrp0UrZgETRCGJym575romJ_GfI MKHlQkJpzVgjfpU0PI&t=1&usg=__kJgJ6G5wtdKUE2atGZvmjh0u8uw=
Trên ngày đi mọc cành lá mù
http://t3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSA83CcMALoW2LDd2esVAd8GB3QBEoCZ DsYFkMqpdwq7DVg7ow&t=1&usg=__he3Sl3ufzrOXap6PDcReT6jveJI=
Những tim đời đập lời hoang phế
Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê
Dưới vòng nôi mọc từng nấm mộ
Dưới chân ngày cỏ xót xa đưa....
http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTDbVH__648y8dCFTCiss9ECJWW69wkt PN3RAocQ0ScJapJDHc&t=1&usg=__3f9CT3xAUC14FO4HGTKHPb8CHsQ=
vBulletin® v3.8.6, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.